Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 427: Đứng Dậy Làm Việc
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng tâm trạng và suy nghĩ còn chị dâu hai nhà họ La.
Ban đầu hai họ đều điều kiện nhà họ La , mang tâm lý “phù sa chảy ruộng ngoài” nên ai nấy đều tích cực giới thiệu cho La Đình thì họ hàng bên ngoại, thì bạn bè, đồng nghiệp thiết, nhưng rốt cuộc đều chuốc lấy thất bại.
Đối với cô gái thôn quê như Lý Hữu Quế, hai bà chị dâu vô cùng coi thường. Cho dù đỗ đại học danh tiếng thì ? Gia cảnh và điều kiện gia đình quá mức thua kém.
Thế nhưng, Lý Hữu Quế bận tâm đến suy tính của hai chị dâu tương lai ? Mà dẫu cô cũng chẳng để mắt, dù cô cũng từng nghĩ sẽ dựa dẫm nhà để sống qua ngày.
Lúc , cô đạp xe về tới nhà. Trong nhà, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu đều mặt, cả hai ăn xong bữa tối và đang sách.
Lý Kiến Văn cũng bắt đầu thực tập, đơn vị thực tập là một trường trung học cơ sở, hiện tại đang giáo viên thực tập.
Duy chỉ Lý Hữu Liễu là còn lâu mới tới kỳ nghiệp, việc học vẫn cứ đấy, hề xáo trộn chút nào.
Chuyện ăn cơm ở nhà, khi Lý Hữu Quế để mảnh giấy nhắn bàn, nên các em cần đợi cô về ăn cùng.
“Chị cả, chị gặp La ạ? Bây giờ thế nào ?”
“Chị cả, La vẫn chứ ạ? Chị bảo đừng nản lòng, cũng đừng buồn rầu, chuyện sẽ dần lên thôi.”
Cả Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Văn đều chị cả tới nhà họ La, thấy Lý Hữu Quế bước cửa, hai em liền vội vã chạy hỏi thăm tình hình của La Đình.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Họ thực lòng quan tâm đến La. Trước đây La giúp đỡ gia đình họ bao , từ lúc tin tàn tật, trong lòng hai đứa cũng khỏi xót xa, buồn bã.
“Vết thương của đang hồi phục dần, hôm nay chị qua thấy tinh thần cũng khá . Mấy đứa tuyệt đối đừng học theo cái thói , bản lẫn gia cảnh đều như thế mà cứ ủ rũ dở sống dở c.h.ế.t, thật sự mất mặt quá. Nếu đổi là nhà nghèo, bản chẳng bản lĩnh gì, chẳng lẽ khỏi cần sống nữa ?”
“Con mà, chỉ cần còn sống là còn vô vàn cơ hội. Khó khăn chỉ là tạm thời, tàn tật là ở thể xác chứ ở tâm hồn. Người chỉ cần bước chân ngoài xã hội, dẫu thể bất tiện thì vẫn tìm thấy nhiều công việc phù hợp. Chị bảo ngày mai qua phụ giúp mở siêu thị mới, suốt ngày giam trong nhà nghĩ vẩn vơ, chi bằng xắn tay áo lên mà việc.”
Lý Hữu Quế nhân cơ hội dạy bảo các em, tinh thần mà sụp đổ thì con cũng tiêu tùng, đời gì chuyện gì thể vượt qua?
Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu lắng chăm chú. Hai cũng cảm thấy lời chị cả vô cùng chí lý, dù những năm qua họ từng gặp tàn tật, vẫn , vẫn lao động kiếm sống và sống đàng hoàng đấy thôi.
Rõ ràng là chị cả đúng, rảnh rỗi quá mới sinh nông nổi, việc thích nghi dần là nhất.
Hai em đều gật đầu hiểu , đó nộp cho cô doanh thu ngày hôm nay của sáu cửa hàng, cùng với danh sách các mặt hàng cần nhập bổ sung.
Hiện tại, thu nhập của từng cửa hàng đều định, gộp cả sáu cửa hàng thì mỗi tháng lợi nhuận lên tới hơn ba nghìn tệ, đây quả thực là một con vô cùng ấn tượng.
Tiền tiết kiệm và hàng hóa của Lý Hữu Quế cộng lên đến tám vạn tệ, dự tính đến kỳ nghỉ hè thể chạm mốc mười vạn tệ.
Lại về La Đình, khi chuyện với cha lâu và muộn, cho đến khi dìu về phòng nghỉ ngơi, vẫn kìm nén nổi nỗi kích động và hưng phấn trong lòng.
Anh gần như thức trắng cả đêm, càng suy nghĩ thì đầu óc càng tỉnh táo, sáng tỏ.
Mãi mới đợi đến giờ dậy sáng hôm , nhờ một lính cần vụ đỡ từng bước chậm rãi xuống cầu thang, việc đầu tiên là vội vàng gọi điện thoại cho Long T.ử Kiện đang ở tít trong quân ngũ.
Long T.ử Kiện nhận điện thoại của La Đình thì vô cùng kinh ngạc, nhưng khi La Đình bảo tìm năm, sáu đồng chí thương giải ngũ đến Bắc Kinh việc, suýt nữa tưởng tai vấn đề.
“La Đình, đấy chứ? Cậu cần nhiều như thế để gì? Họ cũng thuận tiện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-427-dung-day-lam-viec.html.]
Long T.ử Kiện lập tức cảm thấy khó xử. Không , chuyện cũng chẳng , mà là sợ cái tên La Đình vì bản thương tật nên đồng cảm quá mức, tay cưu mang em đồng đội ?! thì bao nhiêu vốn liếng gia tài mà đòi gánh vác ngần con ?!
Nếu thực sự là như , nhất quyết sẽ là đầu tiên phản đối, thể đồng ý .
La Đình kìm bật vui vẻ: “ khỏe lắm, hiện tại tìm mục tiêu và phương hướng của cuộc đời . tìm qua đây là để mở một siêu thị lớn, chuyên bán đủ loại bách hóa nên cần nhân lực. Có điều những nhất định đáng tin cậy, phẩm chất , sẵn lòng tới Bắc Kinh việc. sẽ bạc đãi em, nhưng cũng chẳng bỏ tiền túi b.a.o n.u.ô.i vô điều kiện. Cậu nghĩ xem, bây giờ giúp họ một tay, nhưng họ đến giúp chẳng cũng là kéo một phen ?”
Long T.ử Kiện:... Nghe vẻ lý.
Dẫu , Long T.ử Kiện cũng hiểu La Đình loại vì giúp đỡ đồng đội mà hành động mất chừng mực, thế nên cuối cùng quyết định tin tưởng bạn.
“Việc cho ngay, chắc chắn sẽ chọn những phẩm chất , đáng tin cậy, chứ chẳng lẽ để nuôi báo cô ?”
Đời nào cái lý đó.
Sau khi Long T.ử Kiện nhận lời, La Đình liền vội vàng ăn điểm tâm, cha La và La đều đang đợi .
Cả nhà dùng bữa xong, cha La liền đích dùng xe riêng chở con trai út cùng cần vụ tới siêu thị của Lý Hữu Quế.
Lúc siêu thị mở cửa từ sớm. Việc kinh doanh của họ gắn liền mật thiết với đời sống thường nhật, nên siêu thị chỉ mở muộn hơn các hàng quán bán đồ ăn sáng một chút mà thôi.
Chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đỗ cửa siêu thị, La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc mở cửa từ lâu, cả hai đang tất bật thanh toán tiền và lấy hàng cho khách.
Hai cha con cùng bước xuống xe về phía siêu thị. Đập mắt họ là một gian đầy ắp hàng hóa, đồ tạp hóa bách dụng, lặt vặt vụn vặt thứ gì cũng , nhưng sắp xếp vô cùng ngăn nắp, trật tự, với nhiều mặt hàng nhỏ nhắn, mới lạ.
“Anh cả!”
Vừa thu tiền xong, La Tiểu Long đầu thì bắt gặp bóng ở cửa, lập tức mừng rỡ cất tiếng gọi.
La Đình mỉm vẫy tay với , hai cha con cùng sải bước bước trong tiệm.
“Anh cả, tới đây?” Liễu Ái Quốc bên xong việc cũng bước sang chào hỏi, nhưng khi thấy cạnh La Đình là cha La với phong thái uy nghiêm, khí chất ngời ngời thì liền chút câu nệ, mất tự nhiên.
“Hữu Quế bảo qua đây, cô giao cho cùng các phụ trách siêu thị phía trường học. Tiểu Long, Ái Quốc, đây là cha .” La Đình đáp, ánh mắt đảo quanh quan sát khắp gian siêu thị.
Hóa là thế.
La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc bừng tỉnh hiểu , vội vàng khép nép cất lời chào cha La. Hôm họ tới nhà họ La thì cha La nhà, nên hai từng giáp mặt vị thủ trưởng cấp cao .
La Đình tham quan một vòng siêu thị, Liễu Ái Quốc và lính cần vụ vội bước tới dìu , cha La cũng chắp tay phía thong thả ngắm nghía từng gian hàng.
Lát , cha La lên xe rời .
Đợi cha La , La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc mới thả lỏng , còn căng thẳng dè dặt như lúc nãy nữa.
La Đình cũng vội vàng bắt tay việc siêu thị mới ngay, mà tiên sang một bên chăm chú quan sát cách La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc việc, tiếp đón khách hàng, giới thiệu sản phẩm và tìm đồ cho khách.
Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, mới nhận đạo ăn buôn bán bao tri thức học hỏi, chẳng đơn giản như những gì từng hình dung.
Cho đến khi hai nhân viên khác của siêu thị tới nhận ca , La Tiểu Long và Liễu Ái Quốc mới tranh thủ ăn bữa sáng, trò chuyện, phổ biến thêm cho La Đình về tình hình của siêu thị.