Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 431: Người Đã Đến Nơi

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhà cũng cần mua.

 

Nhà cũng cần thuê.

 

Sáu đồng chí giải ngũ từ trong quân đội sắp tới nhân viên cho siêu thị hiện lên đường, nhất định thu xếp chỗ ăn chốn ở chu cho họ.

 

Lúc ở xe, Lý Hữu Quế dặn dò La Đình, bảo thuê chỗ nào gần trường học, lấy phòng trong khu nhà tập thể hình ống mà nhất là một căn nhà sân riêng. Nếu thấy thích hợp, cô bỏ tiền mua đứt luôn cũng .

 

Gần đây, Lý Hữu Quế đang cân nhắc chuyện nên dọn nhà , chuyển sang căn tứ hợp viện mua để ở, dùng căn nhà nhỏ sân vườn hiện tại ký túc xá cho nhân viên.

 

La Đình tiễn về xong mới trở về nhà. Khi về đến nơi, cha La và La vẫn ngủ mà đang đợi .

 

Cũng chẳng chuyện gì to tát, chỉ là dặn dò chú ý giữ gìn sức khỏe, định kỳ tái khám và tập vật lý trị liệu phục hồi chức năng, hỏi han chiếc gậy nạng dùng thấy thuận tiện .

 

Sau đó, La Đình bắt đầu dò hỏi nhà cửa quanh khu vực Đại học Bắc Kinh, Lý Hữu Quế cũng tìm đến các thầy cô giáo cùng lãnh đạo trong trường để hỏi thăm xem gần trường ai cho thuê bán nhà .

 

Kết quả là chỉ hai ngày tin tức, quả thực đang bán nhà, còn tới tận hai căn.

 

Có điều, một căn ở cổng Nam của trường, một căn ở cổng Bắc. Một nơi là căn tứ hợp viện nhỏ dạng một tiến, nơi còn là một căn nhà cấp bốn sân riêng với bốn phòng ngủ, kiểu dáng giống hệt căn nhà Lý Hữu Quế đang ở hiện tại.

 

Căn tứ hợp viện nhỏ chủ nhà giá một vạn sáu nghìn tệ, diện tích nhỏ hơn một chút so với căn do Hoàng Lão giới thiệu đợt . Căn nhà sân vườn thì đòi giá tám nghìn tệ, nhưng diện tích rộng hơn căn cô đang ở đôi chút nhờ thêm một phòng.

 

Cả hai căn nhà Lý Hữu Quế đều trả giá, cô cùng La Đình đích tới tận nơi xem xét tường tận, cuối cùng mỗi căn bớt một ít, cô liền dứt khoát mua đứt cả hai, tiêu tốn hết hai vạn ba nghìn bảy trăm tệ.

 

Hai căn nhà chỉ mất đúng nửa ngày là sang tên đổi chủ xong xuôi, từ đó danh chính ngôn thuận thuộc về quyền sở hữu của cô.

 

La Đình tận mắt chứng kiến Lý Hữu Quế chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, thoáng chốc chi mấy vạn tệ, suýt chút nữa thì ngây dại cả .

 

Căn tứ hợp viện nhỏ tạm thời cần dọn dẹp, cổng chính vẫn còn kiên cố, cô dùng ngay một chiếc khóa lớn mới mua khóa chặt , thỉnh thoảng ghé qua ngó nghiêng kiểm tra là .

 

Còn căn nhà sân vườn thì cần nhanh chóng dọn dẹp tươm tất, mua thêm bảy, tám chiếc giường gỗ, thùng chậu, bếp than tổ ong cùng nồi niêu xoong chảo và các đồ dùng sinh hoạt thiết yếu.

 

Mấy việc chẳng cần tới tay Lý Hữu Quế nhọc lòng, bốn đàn ông phiên qua phụ giúp, tự tay dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ, chỉ mất nửa ngày là quét tước tinh tươm. Có điều giường họ đặt mua thì đợi sang ngày hôm mới chở tới lắp ráp.

 

Cùng lúc đó, siêu thị cũng đang ráo riết thi công sửa sang, La Đình cả ngày chạy đôn chạy đáo ngược xuôi giữa hai bên siêu thị.

 

Khi siêu thị bước giai đoạn sắp thiện thì sáu đồng chí giải ngũ từ quân ngũ cũng đặt chân tới Bắc Kinh. La Đình cùng Liễu Ái Quốc và cần vụ đích đón họ.

 

Trong đó từng quen La Đình và Liễu Ái Quốc từ , chạm mặt chẳng khác nào gặp ruột thịt, ai nấy đều mừng rỡ khôn xiết.

 

Khi La Đình thấy bộ dạng của họ, hốc mắt kìm đỏ hoe. Những đồng đội phần lớn đều giống như , thì mất một cánh tay, thì mất nửa cái chân, vận động chẳng thể nào nhanh nhẹn, thuận tiện như bình thường.

 

Họ lặn lội đến Bắc Kinh mang theo bộ hành lý gia tài, ngay cả vật dụng sinh hoạt thường ngày cũng gói ghém đem theo, mỗi khoác lưng một bọc hành lý to tướng, vẫn khoác bộ quân phục bạc màu năm cũ.

 

Cả đoàn tới cũng thu hút bao ánh tò mò của xung quanh. Dù chỉ mua vé ghế cứng nhưng suốt chặng đường họ đều nhận sự chăm sóc ân cần của các nhân viên và trưởng tàu hỏa, cùng nhiều sự giúp đỡ của những dân bụng.

 

Lần ga xe lửa đón , nghĩ tới việc các đồng chí tàu suốt mấy ngày mấy đêm ròng rã chắc chắn vô cùng mệt mỏi, La Đình mượn sẵn một chiếc xe tải, chở bộ cùng hành lý thẳng tiến về căn nhà nhỏ sân vườn mới dọn xong.

 

Tới nơi, thấy điều kiện ăn ở của rộng rãi, đàng hoàng nhường , các đồng chí xúc động đến nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-431-nguoi-da-den-noi.html.]

 

Đưa nhà xong xuôi, lính cần vụ và Liễu Ái Quốc liền lái xe tải rời ngay, nhưng cũng nhanh đó hai trở .

 

Hóa hai họ tranh thủ chạy chợ mua gạo, bột mì và thức ăn về. Ngoại trừ cần vụ và Liễu Ái Quốc thể lành lặn , khi cất hành lý lên giường trong những căn phòng chọn xong cũng lũ lượt kéo sân phụ giúp nấu nướng.

 

Đông tay vỗ nên bộp, tốc độ cơm nhanh thoăn thoắt.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chỉ vẻn vẹn một tiếng đồng hồ, mâm cơm ba món mặn một món canh bày biện sẵn sàng. Một thau lớn thịt lợn xào cà chua với đậu phụ non, một thau trứng xào lá hẹ thơm lừng, một đĩa rau xào xanh mướt, một nồi canh rau thanh mát cùng nồi cơm mười cân gạo trắng ngần, lượng thức ăn đầy ắp, thịnh soạn vô cùng.

 

Ngon quá, thơm nức mũi!

 

Cảm giác như thể về những tháng ngày kề vai sát cánh nơi quân ngũ, ai nấy bưng bát cơm tay, há to miệng và từng miếng cơm lớn, gắp từng gắp thức ăn đầy đặn, lòng tràn ngập sự thỏa nguyện, ấm êm.

 

Mọi vẫn giữ nguyên tác phong ăn uống thần tốc như khi còn trong quân đội, chẳng mấy chốc mâm cơm sạch bách, ai nấy đều no căng cả bụng. Lúc nước nóng cũng vặn đun xong, thế là phiên xếp hàng tắm rửa, chuẩn nghỉ ngơi một giấc cho sức.

 

“Đội trưởng La, xem tình cảnh của mấy em chúng thế , liệu thật sự giúp việc cho ?”

 

đấy Đại đội trưởng, chúng chỉ sợ bản kham nổi việc, tuyệt đối thể để nuôi báo cô chúng .”

 

“Anh xem chúng ăn khỏe thế , bữa nào cũng cơm trắng thịt thà, một ngày tốn kém bao nhiêu tiền của, là tiền lương của chúng cứ bớt một khoản ạ.”

 

“Được bao ăn bao ở thế lắm , thể nhận nhiều tiền thế .”

 

“Chúng cũng nổi , mắt cứ tạm nhận tiền công .”

 

...

 

Đại đội trưởng là chức vụ cùng của La Đình khi còn ở đơn vị, lúc chuyển ngành quân hàm của là Thiếu tá, khi thương mới xuất ngũ rời quân ngũ. Những đồng chí từng quen thuở đều quen miệng gọi theo chức danh cũ, chỉ Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long là gọi cả.

 

Những đồng chí vô cùng lo sợ sẽ trở thành gánh nặng gây phiền toái cho đại đội trưởng. Với tình trạng thương tật hiện tại, họ chỉ nước về quê ruộng, trường hợp may mắn hơn thì phân các nhà máy, mà nhà máy thì cũng chỉ chân gác cổng bảo vệ mà thôi.

 

Họ về quê gây thêm gánh nặng cho gia đình, càng biến thành kẻ ăn bám . Nếu nhờ Thiếu tá Long cùng các vị thủ trưởng cam đoan chắc nịch rằng đây là thuê họ việc thực sự, thì đời nào họ chịu mò tới Bắc Kinh phiền đại đội trưởng chứ?!

 

Hôm nay, thấy bộ dạng của đại đội trưởng, trong lòng ai nấy đều chua xót khôn nguôi. Đại đội trưởng oai phong lẫm liệt ngày nào giờ đây cũng gặp cảnh khó khăn như họ, khiến chực trào nước mắt.

 

Giờ phút La Đình xúc động vô cùng sâu sắc, nếu cơ hội mà Lý Hữu Quế mang , dám tưởng tượng nổi những đồng đội trong tương lai sẽ đối mặt với muôn vàn trắc trở nhường nào.

 

“Được chứ, các thực sự sẽ giúp việc lớn đấy! Nếu tin, lát nữa sẽ dẫn các xem chỗ việc và phương thức vận hành công việc .”

 

“Tiền lương do định , mà là do bà chủ của các quyết định đấy. Bà chủ của các bảo , ngoài lương cứng thì còn phúc lợi, tiền thưởng cuối năm, quà cáp dịp lễ tết, đủ hai năm sẽ bao trọn gói vé tàu xe khứ hồi về thăm quê, bản về đón nhà lên chơi đều cả.”

 

“Chỉ cần các việc thật , nỗ lực hết hệt như hồi còn trong quân ngũ, thì các còn sợ cái gì nữa? Bà chủ bảo cô vẫn còn nhiều việc đang chờ các đấy.”

 

La Đình quá đỗi thấu hiểu tâm lý của những đồng đội , họ sợ trở thành gánh nặng của khác, nhưng với bộ dạng cũng chẳng đành lòng về quê, thế nên để xua tan nỗi bất an trong lòng họ, quyết định dẫn tới siêu thị tham quan một vòng cho tường tận.

 

Thế là cả đoàn nhanh chóng lên đường, tiếp tục lên chiếc xe tải rồ ga chạy thẳng về phía mấy gian mặt bằng đang trong giai đoạn thiện.

 

Khi năm gian mặt bằng rộng lớn sừng sững hiện mắt, mới dám tin đây là sự thật. Dọc đường , La Đình và Liễu Ái Quốc giảng giải tường tận cho họ hiểu siêu thị là mô hình thế nào và phạm vi kinh doanh .

 

 

Loading...