Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 434: Khai Trương
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bằng Thị.
Đứng một đại công trường xây dựng khổng lồ ngút tầm mắt, bọn La Đình một nữa sững sờ kinh ngạc, nhận thức trong đầu liên tục chấn động mạnh mẽ.
là ếch đáy giếng.
Người chịu tác động tâm lý lớn nhất thực chính là La Đình, đó là một sự chấn động sâu sắc tận sâu thẳm tâm hồn.
Từng khung cảnh hối hả, tràn đầy sinh khí mắt khiến bất giác nhớ những lời bố La từng chỉ bảo. Kết hợp với những tin tức thời sự về đặc khu kinh tế và chính sách cải cách mở cửa mà dạo gần đây luôn chú tâm tìm hiểu, lúc La Đình bội phục Lý Hữu Quế sát đất.
Cô to gan lớn mật nhưng việc vô cùng cẩn trọng, kiến thức sâu rộng, tầm xa trông rộng còn lòng dũng cảm hơn . Xem đây, đúng là hiểu lầm cô quá nhiều .
Nhóm La Đình tới Bằng Thị là theo sự sắp xếp của Lý Hữu Quế. Việc bảo bọn họ sang đây nhập một ít đồ điện t.ử thực mục đích chính, điều quan trọng nhất là để nhóm La Đình cơ hội mở rộng tầm mắt.
Và quả thực, bọn La Đình mở mang đầu óc, bàng hoàng , kinh ngạc , bọn họ còn cố ý nán dành trọn hai ngày trời chạy vạy khắp các ngóc ngách.
Cuối cùng, tại khu chợ đầu mối đồ điện t.ử rộng lớn mênh mông, tìm mấy quầy hàng quen thuộc nhập mấy nghìn tệ tiền hàng xong xuôi, nhóm La Đình mới bắt đầu trở Dương Thành.
Vừa về tới Dương Thành, cả nhóm ngơi tay ngơi chân, lập tức bắt tay việc nhập hàng hóa cho siêu thị, bộ đều là các chủng loại bách hóa nhỏ đa dạng.
May mắn , Lý Hữu Quế ghi sẵn đơn giá nhập hàng và danh sách các nhà cung cấp cho họ từ , thế nên chuyến phần lớn đều lấy những mặt hàng mà cô từng nhập qua. Nhờ lấy lượng lớn nên bọn họ còn thương lượng ép giá xuống một chút, ngoài còn nhập thêm một lượng nhỏ các mặt hàng mới mẻ, tất cả đều là những món đồ bách hóa nhỏ giá rẻ, cứ thế tiêu sạch trơn tiền 4 vạn tệ.
Đây là đầu tiên La Đình nếm trải cảm giác tiêu tiền như nước . Ban đầu còn chút e dè rụt rè, lo lắng chọn nguồn hàng kém chất lượng, sợ lừa gạt, tóm là trái tim lúc nào cũng thắt .
Sau đó, khi tiền bạc tiêu hết sạch, một khối lượng hàng hóa khổng lồ đóng kiện cẩn thận gửi lên các toa tàu hỏa. Ở Dương Thành trọn vẹn bảy ngày, nhóm La Đình liền lên tàu trở về Bắc Kinh.
Vùng đất phương Nam thực sự tràn đầy sức sống và bừng bừng nhiệt huyết, điều nhịp sống nơi đó cũng khiến lòng dễ nảy sinh cảm giác bồn chồn, chao đảo, cảm giác con vững vàng, an định cho lắm.
Tới ga tàu hỏa Bắc Kinh, đặt chân xuống nền đất quen thuộc, La Đình mới cảm thấy cả khoan khoái, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng trút bỏ.
Vẫn là Bắc Kinh thuộc nhất.
Lý Hữu Quế đón bọn họ, vẫn là chiến sĩ cần vụ cùng Liễu Ái Quốc theo hẹn điều động xe tải đến chở và hàng hóa về.
Lượng hàng hóa nhiều đến mức chất chật ních cả một thùng xe tải lớn, lên suýt chút nữa còn chỗ chen chân.
Số hàng lớn dĩ nhiên tiên chở thẳng tới siêu thị ở gần Đại học Bắc Kinh, hiện tại chỉ duy nhất nơi là đủ rộng rãi để chứa hết ngần đồ đạc.
Vừa khéo hôm đó rơi đúng ngày nghỉ cuối tuần, Lý Hữu Quế nhận tin báo liền lập tức chạy qua phụ giúp, hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu cũng cùng tới nơi.
lúc đồ điện t.ử và một mặt hàng quần áo thời trang Lý Hữu Quế nhanh chóng chuyển nơi khác. Hàng hóa của siêu thị khi kiểm đếm lượng xong xuôi liền trích một phần ba chuyển sang siêu thị nhỏ đó, còn đều giữ bộ trong gian siêu thị lớn .
Chủng loại và mẫu mã của hàng hóa thực sự quá đỗi phong phú, sáu bảy con dọn dẹp, phân loại ròng rã suốt ba ngày ba đêm mới thành việc sắp xếp siêu thị đấy.
Về phần La Đình, khi về đến nhà, cũng đem bộ những điều tai mắt thấy ở Dương Thành và Bằng Thị thuật chi tiết cho bố La . Chuyến đảo lộn nhận thức và định kiến của từ tới nay, thể thừa nhận rằng việc Lý Hữu Quế bảo Dương Thành là đúng đắn.
Bố La khi lắng những lời tâm sự của con trai út cũng trầm ngâm suy nghĩ thật lâu. Bản ông tuy rõ tình hình phát triển ở các đặc khu kinh tế, nhưng từng đích đặt chân tới đó, nếu chỉ dựa trí tưởng tượng thì tài nào hình dung nổi. Thế nhưng giờ đây chính miệng con trai kể , bản bố La cũng vô cùng ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-434-khai-truong.html.]
Lần , bố La càng thêm ủng hộ sự nghiệp của con trai út và Lý Hữu Quế. Ông căn dặn học hỏi yêu nhiều hơn, tuyệt đối đừng ôm khư khư mớ tư tưởng bảo thủ hẹp hòi nữa.
Giờ đây chẳng cần bố La lời khuyên nhủ, bản La Đình thấm thía sâu sắc , lẽ nào theo lời của Lý Hữu Quế và bố chứ?!
Rất nhanh đó, siêu thị tưng bừng khai trương một buổi sáng trời.
La Đình đảm nhiệm vị trí cửa hàng trưởng, nhóm Lưu Trung Hoa phân chia các vị trí công việc cụ thể. Sau một tràng pháo giòn giã rền vang, cửa hàng chính thức mở cửa đón khách.
Ngày đầu tiên buôn bán cũng cần quá trông mong cảnh tượng khách khứa chen chúc nườm nượp, loại hình kinh doanh vốn dĩ là nước chảy đá mòn, tích tiểu thành đại. Có điều Lý Hữu Quế vẫn nghĩ phương kế thu hút khách: cô chọn năm loại mặt hàng để chương trình đại hạ giá và giới hạn lượng mua, mức lợi nhuận thu về chỉ vỏn vẹn vài xu, đó căng biển quảng cáo rầm rộ ngay cửa siêu thị.
Không những thế, cô còn đặc biệt lấy một chiếc máy cát-sét, tìm một chất giọng truyền cảm để thu âm một đoạn khẩu hiệu quảng cáo kinh điển thường thấy các nẻo đường ngõ phố thời .
Chẳng hạn như:
“Ai qua xin ghé , chớ bỏ lỡ cơ hội! Siêu thị tưng bừng khai trương, hàng đại hạ giá chỉ XX hào, XX hào, chỉ cần đúng XX hào! Mỗi mỗi ngày giới hạn một túi, nhanh chân mua sắm nào!”
Bọn La Đình đầu tiên chứng kiến chiêu thức xúc tiến bán hàng , lúc tiếng loa phát còn quen tai, chỉ cảm thấy ngượng ngùng vô cùng.
Thế nhưng may mắn , ngày khai trương rơi đúng thứ Sáu, thế nên Lý Hữu Quế đặc biệt xin nghỉ học một ngày để tới cửa hàng phụ giúp, vặn thể túc trực bận rộn ở tiệm liền mấy ngày cuối tuần.
Thế là, bọn La Đình cứ trơ mắt Lý Hữu Quế mặt đổi sắc, một bên bật loa quảng cáo, một bên đon đả chào mời khách hàng, chẳng thấy chút gì gọi là ngượng ngùng lúng túng.
Tiếp đó, bọn họ giương mắt Lý Hữu Quế tính tiền thanh toán cho hết lượt khách tới lượt khách khác dù mới mua xong món hàng đại hạ giá vòng xếp hàng mua tiếp, khiến cho mấy họ ai nấy đều ngơ ngác chẳng hiểu .
Chẳng quy định rõ ràng là mỗi mỗi ngày chỉ mua giới hạn một thôi ?
Sao một đằng một nẻo thế ?
Cũng may là bọn La Đình gặng hỏi ngay tại trận, cũng xảy tranh cãi xích mích gì với khách hàng. Mãi cho tới tối muộn khi đóng cửa chốt sổ kiểm tiền, họ mới phát huy tinh thần hiểu thì hỏi.
Lý Hữu Quế hôm nay cũng ý mẫu cho họ học hỏi: “Chúng cũng chẳng cần nâng cao quan điểm khách hàng là thượng đế gì, nhưng các thử ngẫm mà xem, những cất công tới mua loại hàng giảm giá phần lớn đều là các bà, các thím, các cụ già. Nếu chúng kiên quyết cho họ mua thêm, chắc chắn sẽ xảy cãi vã om sòm. Mấy ngày nay khuyến mãi mục đích chính là để siêu thị chúng bán những thứ gì, đằng nào mười loại hàng giá rẻ chúng vẫn chịu lỗ trong tầm tay .”
Đối tượng khách hàng vốn dĩ là những thích nhặt nhạnh chút món hời nhỏ, mang tâm lý tiết kiệm chi tiêu. Hàng đại hạ giá cũng chẳng ai ai cũng thực sự cần dùng, bán hết món thì món khác để bán, bán hết sạch lượng dự kiến thì thôi, thứ đều tính toán kỹ lưỡng cả .
Đám La Đình nay từng chút kinh nghiệm nào trong mảng , thế nên Lý Hữu Quế đành phân tích cặn kẽ, m.ổ x.ẻ tường tận từng li từng tí cho bọn họ hiểu.
Ngoại trừ trường hợp phát hiện kẻ gian trộm cắp , còn tuyệt đối cần đôi co to tiếng tranh chấp với khách gì, thái độ phục vụ cũng giữ cho hòa nhã, niềm nở. Nếu thực sự đụng kẻ cố tình gây sự vô lý, cứ việc đùn hết trách nhiệm lên đầu bà chủ, đằng nào bà chủ cũng mặt thường xuyên ở đây.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau ngày khai trương đầu tiên tổng kết sổ sách, Lý Hữu Quế nhận thấy doanh thu cũng đạt hơn một trăm tệ, tuy tính là quá lớn nhưng dẫu cũng là một sự khởi đầu hết sức .
Sang đến ngày thứ hai, lượng khách đổ về đông gấp đôi so với ngày hôm , phần lớn là sinh viên, nhà của các thầy cô giáo trong trường cùng với cư dân sinh sống quanh khu vực đó.
Khâu thu ngân vẫn do một tay La Đình đảm nhiệm, Lý Hữu Quế thì chạy đôn chạy đáo phụ giúp khắp nơi. Rất nhiều sinh viên và thầy cô giáo nhận cô đều cất tiếng chào hỏi rôm rả, chẳng mấy chốc ai nấy đều rõ siêu thị bề thế là do chính cô chủ.
Vì đúng ngày nghỉ cuối tuần nên kẻ nườm nượp, siêu thị là một mô hình mua sắm mới mẻ, những ai bước chân hầu như chẳng ai chịu về tay , thế là La Đình bận rộn túi bụi, ngơi tay ngơi chân một phút nào.