Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 439: Thuyết Phục

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hữu Quế, ban nãy cháu cái gì cơ? Bảo hai già lên Bắc Kinh á?!”

 

Cụ ông họ Lục quả thực thể tin nổi tai , đứa cháu gái nuôi lớn của cụ mới cái gì ?

 

Ông cụ kìm ngỡ ngàng sang bà cụ, hai vợ chồng già cứ ngỡ nhầm.

 

Hai ông bà đều cháu gái lớn học đại học ở Bắc Kinh, lẽ cũng chẳng về nơi công tác nữa. May mà giờ đây họ kết một nhà với gia đình họ Lý, ngày nào cũng qua chuyện trò rôm rả, chẳng hề thấy cô quạnh chút nào.

 

Ai ngờ lúc Lý Hữu Quế ngỏ ý đón hai cụ lên Bắc Kinh sinh sống?!

 

“Ông, bà, cháu với các em đều định cư lâu dài ở Bắc Kinh cả, nhà cửa cháu cũng mua xong xuôi . Ban đầu cháu tính sẽ đón ông bà cùng bố cháu lên đó luôn thể, nhưng ngặt nỗi lúc bố cháu tạm thời dứt , cho nên cháu mời ông bà lên ạ.”

 

“Chuyến cháu mời hai ông bà lên đó, lý do chính là vì cháu định mở thêm mối bán buôn quần áo ngoài . Ông bà sẵn kinh nghiệm buôn bán , một cháu thì xoay xở xuể, thành thử cháu mới cậy nhờ hai cụ qua đó phụ giúp và mũi chịu sào trông nom cho cháu.”

 

Lý Hữu Quế cũng là khi mua căn tứ hợp viện mới nảy sinh ý nghĩ cấp bách . Số tiền cô kiếm thực sự vẫn thấm tháp so với việc tậu những cơ ngơi tầm cỡ như thế. Ngộ nhỡ gặp căn nhà như mà trong tay sẵn tiền thì chẳng sẽ lỡ mất cơ hội ngàn vàng ?!

 

, cô cũng giấu giếm chuyện vay ngân hàng, gánh lưng một khoản nợ ngập đầu. Làm ăn buôn bán bán buôn thì tiền về nhanh như nước chảy, điều cô đang thiếu đỡ đần.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Vừa tin cô vì mua nhà mà nợ nần một khoản tiền khổng lồ, hai cụ họ Lục lo lắng đến thắt cả ruột gan, chẳng còn chút do dự nào nữa.

 

“Được , thế thì bà với ông nội nuôi của cháu sẽ lên đó phụ giúp cháu một tay. Hữu Quế , nếu thiếu tiền thì cháu cứ lấy tiền dưỡng già của hai già mà dùng , chứ vay mượn nhiều tiền thế sợ c.h.ế.t .”

 

Bà cụ Lục chẳng buồn đắn đo, lập tức gật đầu nhận lời ngay. Bà thương Lý Hữu Quế tuổi trẻ mà liều mạng bươn chải vất vả đến nhường , bèn dứt khoát quyết định luôn cho ông cụ nhà .

 

thì ở mà chẳng là sống?!

 

Huống hồ hai ông bà giờ đây cũng chẳng còn vướng bận gì nữa, cứ theo Hữu Quế, con bé tình nghĩa thế dứt khoát sẽ bỏ mặc hai già bọn họ.

 

Cụ ông họ Lục cũng nhất trí. Bắc Kinh vốn là chốn cụ hằng hướng về, giờ đây thể tới đó an dưỡng tuổi già thì còn gì bằng.

 

Hai già bọn họ cứ lên mở đường, chỉ vài năm nữa thôi, đợi Lý Kiến Nghiệp thi đại học xong xuôi là cả nhà họ Lý cũng sẽ dọn lên cả.

 

Lý Hữu Quế mừng rỡ vô cùng, chỉ dăm ba câu thuyết phục thành công hai cụ, thật còn gì hơn.

 

Bây giờ mỗi bận Lý Hữu Quế về Nam Thị đều qua ở bên nhà họ Lục. Nhà họ Lý đông cũng chỉ đủ chỗ ở, thêm nữa hai nhà sát vách , cô ngủ ở bên nào cũng vô cùng tiện lợi.

 

Đợt mấy chị em về tới nơi thì dì út Lương Hồng cũng tất tả chạy sang lấy hàng. Lượng hàng dì nhập bây giờ lớn, mở tới ba cửa hàng quần áo và một cửa tiệm đồ điện tử, việc ăn đắt khách vô cùng, gom tiền mua đứt mặt bằng của một trong các cửa hàng thời trang đó .

 

“Hữu Quế, năm nay cháu nghiệp đúng ? Đã đỗ kỳ thi nghiên cứu sinh cháu?” Lương Hồng lúc phong thái hào sảng, xốc vác vô cùng, sang lấy tới ba nghìn tệ tiền hàng, là những mẫu mã giá bình dân và tầm trung.

 

Lý Hữu Quế đáp: “Dì út, cháu nghiệp hệ đại học ạ, kỳ thi nghiên cứu sinh cũng đỗ, kỳ tới là cháu bắt đầu học lên thạc sĩ .”

 

“Dì ơi, năm nay buôn bán thế nào ạ?”

 

Nhắc đến chuyện kinh doanh quần áo của , Lương Hồng tít cả mắt: “Mấy tháng nay dì buôn bán lắm, Hữu Quế , may mà dì theo lời cháu bày cho, dạo mở đợt khuyến mãi xả hàng, mẫu mã dễ bán mà hàng vèo vèo luôn .”

 

Bằng thì thể cứ cách một tuần lặn lội lên đây lấy hàng một chứ. Khuyến mãi tuy lãi từng món ít đôi chút, nhưng bán lượng lớn thì tiền lời gom vẫn cứ dày cộm, tóm Lương Hồng bây giờ cực kỳ khoái cách ăn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-439-thuyet-phuc.html.]

“Được thế thì quá ạ, việc ăn của khấm khá thì cháu cũng bát ăn bát để.” Lý Hữu Quế cũng híp mắt.

 

Ở vùng đất Nam Thị cũng khó lòng tiêu thụ hàng cao cấp, thị trường chủ yếu vẫn là hàng bình dân giá rẻ, kế đến mới là hàng tầm trung.

 

Giá cả và kiểu dáng mẫu mã là hai yếu tố sống còn.

 

Hơn nữa, hiện nay tại Nam Thị cũng mọc lên nhiều cửa hàng bán buôn quần áo, cạnh tranh lẫn gay gắt.

 

Sau khi tự mở tiệm thời trang, Lương Hồng cũng từng vận động ít bạn học và bạn bè thiết cùng nhảy nghề . Tuy nhiên dì rủ rê là họ hàng, quen ở ngoài địa bàn huyện Phù để tránh cạnh tranh nội bộ tiêu cực, nhờ đó dì cũng kéo về cho Lý Hữu Quế và Lý Kiến Hoa kha khá mối buôn.

 

Những tìm tới nhập hàng ai nấy đều vội vã như con thoi, sáng đến chiều về, phàm là mối ở gần thì chẳng bao giờ ở qua đêm trong thành phố, chỉ khách ở xa xôi mới nán thêm một đêm.

 

Ngay chiều hôm đó, Lương Hồng cùng bộ hàng chất lên chuyến xe khách đường dài về.

 

Liền đó, Hà Phương cùng Lương Bằng cũng tìm sang lấy hàng. Giờ đây hai con tự thuê một gian mặt bằng để mở tiệm quần áo, đồng thời vẫn duy trì việc bày sạp bán rong bên ngoài. Cửa hàng quần áo thì giao cho Lương Thanh và Lương Cần trông coi, thuê mướn thêm ai.

 

Buôn bán ngày càng phát đạt, bất kể là tiệm sạp hàng rong đều mở bán tới tận tối mịt. Giờ đây mỗi Hà Phương và Lương Bằng tới lấy hàng đều trả tiền mặt sòng phẳng ngay tại chỗ, chẳng cần mua chịu mua nợ nữa.

 

Thêm đó, mợ và em họ của Lý Hữu Quế bày sạp rong nên nhập những mẫu mã rẻ nhất, chất lượng mà giá cả chăng. Nhờ chịu khó sức cất giọng rao hàng, tuy mỗi món lãi chẳng bao nhiêu nhưng sản lượng bán tăng vọt.

 

Mới vỏn vẹn một tuần trôi qua, hàng đợt Lý Hữu Quế mang về vơi chỉ còn đầy một phần ba.

 

Lý Hữu Quế một khăn gói xuôi nam tới Dương Thành. Chuyến Lý Kiến Hoa cần theo nữa, chỉ việc ở Nam Thị cai quản hàng quán cho chu .

 

Lần sang nhập hàng, Lý Hữu Quế dự định sẽ săn lùng những lô hàng rẻ hơn nữa về bán. Hàng giá cao quá thì xuất chậm, suy cho cùng thời điểm đại đa dân vẫn mấy dư dả, những ai dám mạnh tay sắm sửa quần áo đắt tiền đều là những nhà điều kiện kinh tế khá giả.

 

Do đó, chuyến cô quyết định nhắm thẳng phân khúc thu nhập thấp, lãi mỏng nhưng vòng vốn nhanh là .

 

La Đình rõ ngày nào cô sẽ sang tới nơi, lúc chia tay cô chỉ bảo nhanh thì năm hôm, chậm thì một tuần. Vừa tới Dương Thành, Lý Hữu Quế liền ghé thẳng nhà khách để tìm , lúc mới là buổi sáng, chắc chắn ở phòng.

 

Biết tin nhóm La Đình vẫn đang ở đây, Lý Hữu Quế liền thuê một phòng ngay sát vách, đó để mảnh giấy nhắn cho hai một ngoài tìm mối hàng.

 

Đầu tiên cô lượn qua các khu chợ bán buôn lớn, đó gọi điện thoại cho Trần Phi Phi và Bao Phong nhờ hai ngóng thăm dò giúp.

 

Miễn là đồ rách nát hư hỏng, miễn là giá thành đủ rẻ, kiểu dáng tạm thì dẫu dính chút nhỏ về chất lượng may mặc cô vẫn chấp nhận .

 

Ngày đầu tiên tìm lô hàng nào ưng ý, song Lý Hữu Quế chẳng hề nản lòng. Chiều muộn giờ cơm tối, cô về nhà khách một chuyến, bước tầng một bắt gặp La Đình và Liễu Ái Quốc đang đợi.

 

La Đình và Liễu Ái Quốc cũng bắt đầu về nhà khách túc trực chờ từ ngày thứ năm, đợi suốt hai ngày trời cuối cùng mới đón cô. Giờ phút ba hội ngộ, ai nấy đều mừng vui mặt.

 

Bữa tối dĩ nhiên giải quyết tại quán lầu. Những món điểm tâm chiều ở đây khiến La Đình say mê tự bao giờ, cứ ngóng mãi ngày Lý Hữu Quế sang để cùng thưởng thức.

 

Vừa ăn cơm, Lý Hữu Quế giãi bày mục đích của chuyến cho La Đình . Bản La Đình suốt bảy ngày qua rong ruổi, quan sát liên tục ở Dương Thành, ngày nào cũng tận mắt chứng kiến bán buôn ăn thế nào, phương thức vận hành , giá cả thị trường biến động thế nào, đến nay thậm chí cũng bắt đầu tìm tòi nghiên cứu về các xu hướng thời trang thịnh hành .

 

Nay Lý Hữu Quế ngày mai định lùng sục các xưởng may để tìm gom hàng loại hai, loại ba, La Đình tỏ vô cùng hào hứng, nhất quyết đòi dắt Liễu Ái Quốc cùng cô bằng .

 

La Đình giờ đây càng lúc càng thấm thía bản còn học hỏi quá nhiều điều, vô vấn đề sâu xa vẫn tự nhận cảm thấu , thành thử cứ theo Lý Hữu Quế thì sẽ chẳng bao giờ lo mất phương hướng lúng túng nữa.

 

 

Loading...