Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 440: Thân Mật

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàn ông chịu khó học hỏi.

 

Lý Hữu Quế dĩ nhiên cũng sẵn lòng chỉ bảo, dù thì đàn ông cũng là của cô , chạy đằng trời cũng thoát.

 

Hì hì.

 

Bởi vì đến tận các nhà xưởng săn lùng hàng hóa nên phương tiện thì vô cùng bất tiện, đặc biệt là chân cẳng của La Đình lúc vẫn linh hoạt.

 

Do đó, Lý Hữu Quế quyết định thuê một chiếc xe. Cô liền gọi điện thoại cho Trương Húc và Trần Hồng Lực, hỏi xem bên phía trường đại học của hai ai xe máy để nhờ thuê hộ, cô dự tính trả tiền thuê năm tệ một ngày. Nếu thuê thì nhờ lái xe mang tới tận nhà khách.

 

Quả nhiên đầy hai tiếng đồng hồ , Trương Húc gọi điện báo tin xe thuê , đang chạy xe mang tới.

 

Quả nhiên chẳng để nhóm Lý Hữu Quế chờ lâu, một chiếc xe máy màu đen đỗ xịch cửa nhà khách. Nhờ Trương Húc và Trần Hồng Lực bảo lãnh nên tiền thuê xe thể đợi đến lúc trả xe thanh toán một thể.

 

Cả La Đình lẫn Liễu Ái Quốc đều mở rộng tầm mắt. Hai ngờ ở Dương Thành cả dịch vụ thuê xe máy để như thế , quả đúng là chỉ điều họ nghĩ chứ chẳng việc gì mà Lý Hữu Quế .

 

Chiếc xe máy do Lý Hữu Quế cầm lái, La Đình ở giữa, Liễu Ái Quốc cùng, ba kẹp chung một xe.

 

La Đình vốn yêu cừ khôi, nhưng vẫn đ.á.n.h giá thấp khí thế ngang tàng, bá đạo của Lý Hữu Quế.

 

Một cô gái mảnh mai dám chở liền hai gã đàn ông to con, tay lái vững vàng phóng vun vút đường, chẳng thu hút bao nhiêu ánh mắt tò mò, kinh ngạc của đường.

 

“Anh Đình, em Hữu Quế đến cả xe máy cũng lái cơ đấy, quá đỉnh luôn!”

 

Liễu Ái Quốc tít phía xe cảm thấy mới lạ thích thú tột cùng, cầm lái phía mà lòng sùng bái trào dâng cuồn cuộn như sóng nước Trường Giang.

 

La Đình: “...”

 

Nói chẳng ám chỉ là kẻ vô dụng ?!

 

Thế nhưng, cảm giác kẹp ở chính giữa vô cùng ngây ngất và rạo rực. Khoảng cách giữa và Hữu Quế gần gũi trong gang tấc, thậm chí chẳng cách nổi một đốt ngón tay, thể ngửi thấy rõ mồn một mùi hương thanh nhã cơ thể cô, cùng làn tóc mây thoang thoảng bay lướt qua gò má .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thình thịch, thình thịch.

 

Ngay đó, tim đập dồn dập, miệng khô lưỡi đắng. Đang giữa mùa hè oi ả, vạt áo mỏng manh cọ xát, hai cơ thể thỉnh thoảng khẽ va chạm theo từng nhịp xe xóc nảy.

 

La Đình sống ngần năm đời, thực sự từng tiếp xúc gần gũi với con gái nào đến mức . Đừng chi tới chuyện ôm hôn, ngay cả nắm tay cũng từng thử qua, tình cảnh hiện tại quả thực quá đỗi mật.

 

Đáng tiếc lúc đang chạy xe giữa đường lớn đông đúc, phía thêm Liễu Ái Quốc chình ình, bằng chẳng kìm mà vòng tay ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của Lý Hữu Quế .

 

Nào ngờ Lý Hữu Quế tâm trí mà để ý đến mớ suy nghĩ vẩn vơ của hai gã đàn ông lưng? Cô đang tập trung cao độ, cẩn thận từng li từng tí điều khiển chiếc xe máy. Nếu chỉ chạy một thì chẳng gì, đằng xe còn chở thêm hai mạng to lớn, cô bắt buộc cẩn trọng, cẩn trọng và cẩn trọng hơn gấp bội.

 

Có phương tiện quả nhiên khác hẳn, bọn họ nhanh chóng đến xưởng của Bao Phong, sự dẫn dắt của , lượn qua hàng loạt xưởng sản xuất may mặc quanh vùng.

 

Không ít xưởng ít nhiều đều tồn đọng các mặt hàng , Lý Hữu Quế nhanh chóng tìm vài lô hàng thanh lý. Ngoài việc để tâm đến kiểu dáng và chất vải, điều cô coi trọng nhất vẫn là giá thành.

 

Chạy đôn chạy đáo suốt ba ngày liền, cô mới gom hơn một vạn chiếc quần áo thanh lý xả kho, bộ đều giá d.a.o động từ 2 đến 3 tệ một chiếc, tìm thêm một lô giày da thanh lý giá rẻ, cũng chỉ tầm 2 đến 3 tệ một đôi.

 

Sau đó, cô nhập thêm một lô quần áo giá rẻ thông thường nữa. Đóng gói xong bộ hàng hóa, Lý Hữu Quế liền lên kế hoạch về Nam Thị.

 

Lần , La Đình và Liễu Ái Quốc cũng theo cô về mà tiếp tục mượn xe máy chạy khắp nơi, tiếp tục lùng sục giúp cô những mối hàng thanh lý giá rẻ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-440-than-mat.html.]

 

Chuyến Lý Hữu Quế cũng giao nhiệm vụ cụ thể cho hai : bảo họ ghi chép tỉ mỉ địa chỉ, điện thoại của từng xưởng, mặt hàng chuyên sản xuất cùng với thái độ tiếp đón của phụ trách, để cần tìm nguồn hàng sẽ rơi cảnh mò mẫm vô định nữa.

 

Ngay khi gom ngần hàng thanh lý giá hời, cô sớm gọi điện thoại về cho Lý Kiến Hoa, bảo bắt đầu liên hệ tìm các mối mua buôn, để khi cô và hàng về tới Nam Thị là thể lập tức giải phóng kho hàng ngay.

 

Từ lúc Dương Thành cho đến khi trở về, đợt ngốn trọn năm sáu ngày trời, lâu hơn hẳn so với những . Số hàng nhập từ chuyến lúc cũng bán chẳng còn bao nhiêu.

 

Lý Hữu Quế về đúng lúc để lấp đầy kho hàng, vả ngóng thấy lô quần áo giày dép giá rẻ bất ngờ, nhiều khách buôn đều tỏ vô cùng hào hứng.

 

Quả nhiên, hàng cập bến cửa hàng thì hơn chục khách đợi sẵn. Kiện hàng xé bung , hỏi đến giá tiền, đám liền xông tranh chọn.

 

Chỉ từ năm đến sáu tệ một chiếc, thật sự là quá rẻ! Mẫu mã , chất vải , chỉ dính chút vết loang màu tí xíu hoặc đường may lệch một chút, chứ bằng loại quần áo đem bán lẻ ngoài chợ cũng mười tệ.

 

Những ảnh hưởng gì đến việc mặc thường ngày. Dẫu họ nhập với giá năm sáu tệ, sang tay bán với giá tám chín tệ thì vẫn bỏ túi tiền lời béo bở, mà giá bán vẫn rẻ hơn giá thị trường bình thường tới gần một nửa.

 

Đám khách buôn nhanh chóng giành giật lấy mất hơn ba nghìn chiếc, vơi gần một phần ba lô hàng.

 

Mợ Hà Phương khi nhận tin tức cũng tức tốc chạy tới, trực tiếp khuân luôn ba trăm chiếc áo và một trăm đôi giày da.

 

Ngay trong ngày hôm đó mợ bắt đầu cất giọng rao bán: đồng giá bảy tệ một món, bà con cô bác ngang chớ bỏ lỡ, nếu hàng nhẹ thì chẳng đời nào cái giá !

 

Quần áo và giày dép chất lượng thực sự , chỉ vỏn vẹn trong ba ngày bán buôn sạch bách. Lý Hữu Quế ôm tiền hàng, cùng với Lý Kiến Hoa, Lương Bằng, Lý Kiến Thanh, Lý Kiến Cầu cùng đáp chuyến tàu xuôi nam tới Dương Thành.

 

Lần Dương Thành, cô gọi điện thoại báo cho nhóm La Đình, bảo hai đặt sẵn phòng ở nhà khách ga xe lửa đón cả đoàn.

 

Hai nhóm gặp bên ngoài ga tàu hỏa, lập tức lao ngay tới chợ đầu mối gom hàng. Phải mất hai ngày trời mới nhập đủ hàng cho nhóm Lý Kiến Hoa mang về, đó tiễn họ lên tàu hỏa. Kế đó, Lý Hữu Quế cùng La Đình và Liễu Ái Quốc bắt xe thẳng tới Bằng Thành.

 

Bằng Thành.

 

Lần bọn La Đình thực cũng từng ghé qua đây, nhưng chỉ ở vỏn vẹn hai ngày, cũng chỉ mới dạo một khu chợ điện tử. Lần tới với mục đích khảo sát nên cả nhóm quyết tâm sẽ nán suốt nhiều ngày.

 

Lý Hữu Quế đích tới để dẫn dắt, hướng dẫn cho La Đình. Sau khi tìm nhà khách cất gọn hành lý, cô liền dẫn La Đình và Liễu Ái Quốc rảo bước dọc theo các ngả đường của thành phố mới nổi đang trong giai đoạn phát triển và xây dựng rầm rộ .

 

hỏi cảm nhận của La Đình, cũng như những điều thấy .

 

“Một đại công trường.”

 

Chẳng cần suy nghĩ nhiều, cảnh tượng bốn bề cũng đang nhộn nhịp thi công xây dựng, trong đầu La Đình chỉ đọng đúng ba chữ .

 

Rất .

 

“Vậy đồng chí cảm thấy nơi cơ hội ăn nào ? Hay cách khác, các đồng chí bộ đội xuất ngũ trở về thể những công việc gì ở đây? Họ thể gì? Biết những gì? Có ngón nghề gì? Có kỹ năng nào ?”

 

Lý Hữu Quế tiếp tục gợi mở, thúc đẩy La Đình đào sâu suy nghĩ về những trăn trở . Khắp nơi đang phát triển phồn vinh như thế, tràn trề sức sống cùng vô vàn cơ hội tiềm năng, cô cũng thật lòng mong các em đồng chí đừng bỏ lỡ chuyến tàu thời đại.

 

La Đình quả nhiên chìm sâu trầm tư. Anh chăm chú quan sát chuyển động đang diễn xung quanh vùng đất , cố gắng tìm kiếm những công việc thực sự phù hợp với các đồng chí trong quân ngũ. Càng quan sát kỹ, hàng chân mày của càng nhíu chặt .

 

Các đồng chí trong quân đội thì ngón nghề chuyên môn nào trong tay cơ chứ?! Ngoài một ít học lái xe , thì cả ngày hết huấn luyện thao trường, khi giải ngũ về quê phần lớn cũng chỉ quanh quẩn cày ruộng nông, ngoại trừ những ai may mắn chuyển ngành sang cơ quan nhà nước.

 

Rong ruổi suốt ba ngày liên tục, nụ môi La Đình dần tắt ngấm. Anh ý thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề .

 

 

Loading...