Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 444: Kẻ Thích Diễn

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quách Mẫn?!

 

Gặp Quách Mẫn, mà là ở ngay trong chính cửa tiệm quần áo của , Lý Hữu Quế cảm thấy vô cùng bất ngờ.

 

Lúc , cô nàng nọ đang khoác tay một đàn ông mặc quân phục chỉnh tề dạo mua sắm trong tiệm của cô, cử chỉ giữa hai vô cùng mật, khắng khít, khiến ngoài chẳng khó để đoán mối quan hệ của họ.

 

Quách Mẫn lúc cũng thấy phụ nữ bước chân cửa tiệm quần áo, những chuyện xảy của ba năm lập tức ùa về trong tâm trí cô . Đây chính là phụ nữ từng khiến cô nghiến răng nghiến lợi vì căm ghét.

 

Lý Hữu Quế cảm nhận rõ luồng địch ý lạnh buốt toát từ phía đối phương, cũng chẳng khó để hình dung nỗi ấm ức và phẫn nộ trong lòng .

 

Chỉ là, cô cho rằng chuyện năm xưa là của . La Đình giờ từng đồng ý phát triển quan hệ với Quách Mẫn, còn năng dứt khoát, rõ ràng như ban ngày, bản Quách Mẫn cứ cố chấp đ.â.m đầu ngõ cụt thì trách ai cơ chứ?!

 

Tình cảm là chuyện thể miễn cưỡng, đạo lý ai mà chẳng hiểu, cô cũng từng trò ve vãn đưa đẩy với La Đình, trút giận lên đầu cô thì ích gì?!

 

, lúc Lý Hữu Quế thấy cô cũng chỉ thoáng chút bất ngờ và kinh ngạc mà thôi, đó liền thản nhiên giữ vẻ mặt bình tĩnh, bắt tay việc kiểm tra sổ sách.

 

Nhìn thấy hành động của Lý Hữu Quế, Quách Mẫn liền đoán ngay cửa tiệm ắt hẳn liên quan đến cô. Ban đầu cô toan lưng bỏ , nhưng chợt nghĩ , nếu chẳng khác nào đang tỏ sợ hãi phụ nữ nhà quê ? Nếu để Lý Hữu Quế nghĩ sai về như thế thì cô càng nhất quyết thèm nữa.

 

“Chu Dịch, xem bộ ? Mấy bộ em đều ưng ý lắm đấy.”

 

cố tình nũng nịu cất cao giọng với đàn ông bên cạnh, La Đình thì cô vẫn thể tìm đàn ông ưu tú khác, cô kẻ ế ẩm ai thèm ngó ngàng.

 

Chu Dịch chẳng buồn suy nghĩ nhiều, liền gật đầu chiều ý: “Đẹp lắm, nếu em thích thì mua hết .”

 

thì Quách Mẫn cũng dạng thường xuyên mua sắm quần áo, hơn nữa cô hầu như đều dùng tiền lương của chính để tự mua, chỉ cần cô thấy vui là .

 

Quách Mẫn suy nghĩ thực sự trong lòng đàn ông bên cạnh, việc tỏ nể mặt và nuông chiều như khiến cô cảm giác như thể giành một chiến thắng vẻ vang mặt Lý Hữu Quế.

 

Mua.

 

Lấy cả ba bộ.

 

Hơn nữa, giá tiền của từng bộ đều từ ba mươi mấy tệ trở lên, chiếc nào cũng đắt đỏ, chiếc nào cũng thuộc hàng cao cấp sang trọng, cô thiếu tiền.

 

Quách Mẫn vươn ngón tay , mang theo vẻ mặt thản nhiên như gì to tát, hào phóng chỉ ba bộ quần áo, bảo Ngũ Vi lấy đúng đo của gói mang thanh toán.

 

Ngũ Vi chẳng hai lời, lập tức tìm đồ gói ghém cẩn thận, niềm nở hướng dẫn đôi vợ chồng tiến về phía quầy thu ngân để trả tiền.

 

“Ôi chao, đây chẳng là bạn học Lý ? Thật là khéo quá, ngờ gặp cô ở đây đấy.” Quách Mẫn như thể bây giờ mới nhận Lý Hữu Quế, mặt nở nụ rạng rỡ, mở lời chào hỏi vô cùng đúng mực, lễ phép.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Cô ả đúng là một tay diễn kịch bẩm sinh.

 

“Đồng chí Quách, chào cô, lâu gặp.” Diễn kịch , ai mà chẳng diễn, huống hồ đang là khách hàng mang tiền đến cho , chỉ cần mỉm một cái là kiếm tiền túi, Lý Hữu Quế liền vui vẻ phối hợp diễn cùng cô .

 

Quách Mẫn: “ lâu gặp thật. Giới thiệu với cô, đây là chồng , Chu Dịch. Cô và đồng chí La Đình dạo thế nào ? Đã cưới ? Bao giờ thì định mời chúng uống rượu mừng thế?”

 

Mấy năm nay cô vẫn luôn ngấm ngầm để mắt tới tin tức bên phía La Đình, từng kết hôn, ngược năm ngoái còn phong phanh rằng trọng thương ở ngoài biên giới, thậm chí còn tàn tật nữa cơ.

 

Lúc tin , Quách Mẫn chỉ cảm thấy hả hê và trút cơn giận ngút trời, cho rằng đó chính là quả báo nhãn tiền, trong lòng khoan khoái vô cùng.

 

Cũng may mà ngày thành đôi với La Đình, cũng từng bước chân hôn nhân với . Bằng thì giờ đây, một kẻ tàn phế thì trò trống gì nữa? Làm mà xin công việc ? Còn tiền đồ tương lai xán lạn gì nữa đây?

 

Lúc , Quách Mẫn bỗng thấy La Đình quả thực chỉ xứng đôi với một đứa con gái thôn quê như Lý Hữu Quế, hai kẻ đó nhất là cùng dẫm đạp xuống bùn lầy mới đạo.

 

Lý Hữu Quế lời Quách Mẫn liền tỏng đối phương chẳng ý lành gì, rõ ràng trong lòng vẫn còn ôm mối hận thù năm xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-444-ke-thich-dien.html.]

 

“Đồng chí Quách, chúc mừng cô nhé. và La Đình đều , hiện tại vẫn đang nỗ lực phấn đấu vì sự nghiệp xây dựng tổ quốc vĩ đại. Khi nào tin vui nhất định sẽ báo cho cô cùng .”

 

Cô điềm nhiên đáp với vẻ mặt vô cùng thản nhiên, hề cảm thấy chuyện e ngại hổ khó .

 

Chu Dịch bên cạnh chợt thấy cái tên La Đình thì khẽ giật một thoáng, lúc mới chăm chú quan sát phụ nữ đang mặt.

 

Chẳng lẽ... đây là đối tượng của La Đình ?!

 

Nghe còn là một sinh viên đại học nữa cơ mà?!

 

“Quách Mẫn, hai quen ? Cô gái là bạn gái của La Đình ?!”

 

“Trước từng gặp vài thôi, cô tên là Lý Hữu Quế, quen với La Đình cũng bao nhiêu năm đấy, nhưng mãi mà vẫn kết hôn.”

 

Quách Mẫn cũng chẳng ngại để Chu Dịch về những chuyện trong quá khứ của , bởi khi hai tiến tới hôn nhân, gia đình họ Chu chắc chắn điều tra tường tận gốc gác của cô từ lâu , hai họ chẳng ai tư cách để chê bai đối phương cả.

 

Lý Hữu Quế lắng giọng điệu và thái độ của hai họ, đoán chừng họ cũng quen với La Đình, ít nhất là cũng khá tường tận về , nên cô buồn lên tiếng nữa, cứ để mặc cho họ cho thỏa thích.

 

“Đồng chí Quách, ba bộ quần áo của cô tổng cộng là một trăm linh chín tệ, tròn lẻ cho cô, chỉ lấy đúng một trăm tệ thôi, cảm ơn cô.”

 

Thời gian còn sớm nữa, cô còn chạy qua các cửa hàng khác để đối soát sổ sách và thu tiền, chẳng rảnh rỗi đây đôi co dây dưa với cô , nhân lúc hai họ dứt lời liền nhanh chóng cất giọng.

 

Lý Hữu Quế cũng chẳng thèm so đo mấy đồng lẻ gì, dù ba bộ đồ cô cũng kiếm một khoản kha khá tiền lời, coi như nể mặt khách sắm nhiều đồ .

 

Nào ngờ, Quách Mẫn thấy cô giảm giá cho liền lập tức nghĩ rằng đang Lý Hữu Quế coi thường, trong lòng bốc hỏa, vô cùng khó chịu.

 

tuyệt đối thể để bản lép vế mặt phụ nữ . Quách Mẫn cô chỉ thể cao quý và hào sảng hơn Lý Hữu Quế mà thôi, một La Đình tàn phế thì tính là cái thá gì, Chu Dịch chẳng hề thua kém chút nào.

 

“Không cần , phụ nữ một ngoài buôn bán kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, còn gánh vác nuôi cả gia đình nữa. Quách Mẫn giờ hạng thích chiếm món hời của ai, chỗ là một trăm mười tệ, cần thối .”

 

Ai thèm nhận cái lòng bố thí giả tạo của cô chứ?! Cô thừa tiền, chẳng chỉ hơn một trăm tệ thôi ? Quách Mẫn dứt khoát rút từ trong túi xách mười một tờ Đại Đoàn Kết, đập thẳng xuống mặt bàn thu ngân một cách đầy oai phong, bễ nghễ.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Được , cô thế nào thì cứ thế .

 

Có tiền mang tới tận cửa mà kiếm thì đúng là đồ ngốc.

 

“Cảm ơn đồng chí Quách nhé, hoan nghênh ghé tiệm.”

 

Tốt nhất là cứ mua càng nhiều càng , nào đến cũng hào phóng cho thêm tiền thế , nếu khách hàng nào cũng như Quách Mẫn thì tiền lương trả cho nhân viên cả tháng chẳng cần lo nghĩ nữa .

 

Lý Hữu Quế nở nụ tươi rói, từ trong thâm tâm cho đến lời ngoài miệng đều chân thành cảm ơn cô , chẳng hề lấy nửa phần khách sáo.

 

Quách Mẫn ngờ da mặt của Lý Hữu Quế dày đến mức , đến một lời đùn đẩy cũng chẳng buồn , thế mà dám trơ tráo nhận lấy thật.

 

Lần , mỉa mai thành, ngược còn cảm giác như tự bê đá đập chân , trong lòng cô nghẹn ứ một cục tức ách.

 

Lúc , Lý Hữu Quế khi cất tiền cẩn thận liền cầm bút ký tên bảng kê thu tiền mỗi ngày, chứng nhận chính nhận đủ tiền bán hàng của ngày hôm nay. Cô chẳng thèm liếc Quách Mẫn và Chu Dịch lấy nửa con mắt, chỉ dặn dò Ngũ Vi đôi câu rảo bước rời .

 

Quách Mẫn giương mắt bóng lưng nghênh ngang rời khỏi tiệm, trong lòng chẳng hề cảm nhận chút tư vị chiến thắng nào, đành hậm hực xách túi quần áo cùng Chu Dịch trở về nhà.

 

Về phần Lý Hữu Quế, việc chạm mặt Quách Mẫn khiến cô cảm thấy bất ngờ, cái vòng tròn quan hệ của giới vốn chỉ vỏn vẹn ngần . Năm xưa cô thể mai mối giới thiệu cho La Đình, thì việc tìm đối tượng mới chắc chắn cũng là những gia đình cảnh tương đương với nhà họ La, sớm muộn gì đôi bên chẳng chạm mặt .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Màn kịch nhỏ nhoi đọng chút gợn sóng nào trong lòng Lý Hữu Quế. Sau khi thu tiền nốt ở mấy cửa hàng còn , ông bà Lục lúc cũng về tới nhà, đang nấu cơm ngóng đợi cô về.

 

 

Loading...