Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 445: Tình Địch Cũ
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mới chỉ qua vài ngày ngắn ngủi mà hai cụ già nhanh chóng quen thuộc và yêu thích cuộc sống ở Bắc Kinh.
Hơn nữa, các cụ vẫn thể tiếp tục việc, là những công việc quen tay thường nhật nên chẳng hề cảm thấy tẻ nhạt buồn chán chút nào.
Trong bữa cơm tối, Lý Hữu Quế liền mở lời bàn với hai cụ về chuyện phát tiền lương.
“Ông nội nuôi, bà nội nuôi, hiện tại mỗi tháng cháu chỉ thể gửi hai cụ bảy mươi tệ tiền lương thôi, mong hai cụ đừng chê ít nhé ạ.”
Kể từ ngày nhận đến nay, hai cụ già giúp đỡ cô bao nhiêu việc lớn nhỏ, Lý Hữu Quế nghĩ đến mà trong lòng khỏi thấy áy náy, ngại ngùng.
Ông cụ Lục xua tay, chẳng hề để tâm: “Người một nhà với cả, tính toán lương bổng cái gì, nào cháu về cũng cho hai già tiền tiêu xài, còn khách sáo thế gì nữa?”
“Hữu Quế , bà với ông nội cháu giờ đều theo cháu , cháu chắc chắn sẽ bỏ mặc hai ông bà già . Của chúng cũng chính là của cháu, cần câu nệ phân chia rạch ròi thế gì.” Ngay cả bà cụ Lục cũng cho rằng việc trả lương như là tính toán quá chi li, đ.â.m xa cách tình cảm.
Lý Hữu Quế mỉm rạng rỡ: “Ông nội, bà nội, vốn dĩ thì nhận lương mà, em ruột thịt còn tính toán rõ ràng sòng phẳng nữa là. Huống chi, tự tiền trong tay thì mua cái gì, ăn cái gì cũng tiện lợi hơn nhiều, hai cụ thấy đúng ạ?”
Hai cụ già vẻ mặt chân thành, một lòng cho của Lý Hữu Quế thì cũng dần cô thuyết phục, đành gật đầu đồng ý.
Sang ngày hôm , Lý Hữu Quế đến trường thủ tục nhập học. Thành tích học tập của cô vốn vô cùng xuất sắc, chỉ cần rảnh rỗi là sách tiếng Anh chẳng bao giờ rời tay, vì thế việc học lên cao học nghiên cứu sinh cũng chẳng khó cô.
Hơn nữa, quỹ thời gian của học viên cao học linh hoạt và tự do hơn nhiều so với sinh viên đại học, nhờ Lý Hữu Quế mới thể tranh thủ dồn thêm nhiều thời gian cho công việc kinh doanh bên ngoài.
Cửa hàng siêu thị bên ngoài trường học cũng nhờ đợt tựu trường và lượng tân sinh viên ồ ạt nhập học mà việc buôn bán trở nên vô cùng tấp nập, đắt khách, chẳng mấy chốc buộc nhập thêm một đợt hàng mới toanh.
Nhìn thấy công việc ăn ngày càng khấm khá, tâm trạng của nhóm Lưu Trung Hoa cũng ngày một phấn chấn, nhẹ nhõm hơn. Những lúc vắng khách, họ đều nơm nớp lo sợ siêu thị sẽ thua lỗ, thuê nhiều nhân công như nên trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm yên. Giờ thấy buôn bán thuận buồm xuôi gió, tảng đá trong lòng họ mới dần dần trút bỏ.
Nỗi âu lo ngấm ngầm trong lòng nhóm Lưu Trung Hoa, Lý Hữu Quế sớm từ lâu, chỉ điều hiện tại cô vẫn thời gian rảnh rỗi để lập kế hoạch chi tiết, đành đợi xử lý xong xuôi những công việc bận rộn trong mấy ngày .
La Đình ban ngày cũng tất bật phụ giúp ở siêu thị, đến tối về nhà thì cặm cụi bản kế hoạch. Viết xong chỉnh sửa đưa cho cha La góp ý, hai cha con đối với việc đều dồn hết tâm huyết và hết sức coi trọng.
“Thằng ba , con nghỉ ngơi dưỡng thương hơn nửa năm , cấp cũng sắp xếp công tác mới cho con đấy, con tính thế nào?!”
Cha La cảm thấy thời gian nghỉ ngơi của con trai út như là quá đủ , thể cứ mãi an dưỡng thế nữa, đến lúc đưa quyết định dứt khoát.
“Bố, con vẫn trở quân ngũ.” La Đình giờ từng từ bỏ ước mơ của , cảm thấy bản thể dứt bỏ đơn vị quân đội mà hằng gắn bó bấy lâu nay, bây giờ vẫn về.
Đối với tình cảm sâu nặng mà con trai út dành cho quân đội, cha La vô cùng thấu hiểu và tán thành, trong lòng dĩ nhiên cũng mong mỏi La Đình thể trở hàng ngũ bộ đội.
“Tiểu Đình, tình hình sức khỏe của con hiện tại chỉ thích hợp bên mảng hậu cần thôi, con thấy ? Nếu con đồng ý thì bố sẽ tranh thủ cho con.”
“Bố, hậu cần thì hậu cần, chỉ cần vẫn là của quân đội thì bất cứ công việc gì con cũng nề hà.”
Làm nghề nào thì yêu nghề nấy. Nếu là bảo sang công tác hậu cần, thể La Đình sẽ nghĩ là thích hợp, hoặc bản thể trò trống gì ở mảng hậu cần.
bây giờ thì khác , trong đầu ấp ủ bao nhiêu ý tưởng và kế hoạch mới mẻ. Trước xông pha trận mạc mũi tiên phong bảo vệ đất nước, còn bây giờ ở phía hậu thuẫn vững chắc cho các đồng đội, tất cả đều là phục vụ cho quân đội, phục vụ cho các chiến sĩ, sự cống hiến đóng góp đều cao quý như cả.
Cha La vô cùng an lòng khi nhận thấy con trai út thực sự trút bỏ gánh nặng tâm lý. Cả con đổi khác , nếu như là sự trầm tĩnh, sắc sảo thì nay tràn trề nhựa sống và sức sống mãnh liệt, ngỡ như sống một cuộc đời mới .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-445-tinh-dich-cu.html.]
Tốt, .
“Vậy tối mai con dẫn Hữu Quế về nhà ăn cơm , chuyện công việc con cũng nên rõ cho con bé , bàn bạc kỹ lưỡng với nó. Bố tin chắc con bé nhất định sẽ thấu hiểu và ủng hộ con.”
“Vâng ạ, tối mai con sẽ dẫn cô về.”
Hai cha con đàm đạo lâu trong thư phòng, mãi mới kết thúc buổi trò chuyện thường nhật mỗi tối.
Vừa khéo ngày hôm rơi dịp cuối tuần, chỉ Lý Hữu Quế về mà Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn sáng sớm hôm cũng đều tề tựu đông đủ, đây dường như trở thành thói quen cố định của mấy chị em kể từ khi lên Bắc Kinh.
Các em đều mang theo sách vở về, tranh thủ phụ giúp trông coi tiệm, những lúc vắng khách đem sách học bài, một công đôi việc, hơn nữa Lý Hữu Quế vẫn trả lương đàng hoàng cho các em.
Mỗi trong thời gian học đều nhận hai mươi tệ tiền tiêu vặt mỗi tháng, còn kỳ nghỉ đông nghỉ hè nếu phụ giúp việc thì ba mươi tệ. Nếu tự lấy hàng mang chợ đêm bày sạp bán lẻ thì tiền lãi kiếm sẽ thuộc về riêng , vì thế mấy chị em Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Hoàn ai nấy đều một khoản tiền tiết kiệm nho nhỏ của riêng , tiền cất giữ của mỗi tuyệt đối hai ba trăm tệ.
Lúc La Đình gặp Lý Hữu Quế, liền với cô về việc tối nay bố mời cô sang nhà ăn bữa cơm, Lý Hữu Quế liền vui vẻ nhận lời.
Kể từ khi bước học cao học, hơn nửa tháng trôi qua cô ghé qua nhà họ La nào. Hầu như hễ thời gian rảnh là cô ăn cơm cùng ông bà Lục hoặc quây quần bên các em, để lâu như sang thăm nhà họ La quả thực cũng phần phép.
Tuy rằng bữa tối nay ăn ở nhà, nhưng để bù đắp cho hai cụ già và các em, Lý Hữu Quế tranh thủ chợ từ sớm, mua đầy đủ thức ăn nhặt rửa, thái sẵn sàng đấy. Sau đó cô một vòng quanh các cửa tiệm để thu gom tiền nong sổ sách, mới đến điểm hẹn cùng La Đình để sang nhà họ La.
Cha La cử hẳn một chiếc xe ô tô chuyên dụng đến đón hai , vì thế khi xe chạy khu đại viện quân đội thì cần dừng đăng ký rườm rà, chiếc xe bon bon chạy thẳng một mạch tới cửa căn nhà của gia đình họ La.
Lý Hữu Quế và La Đình mới từ xe bước xuống thì một chiếc xe ô tô khác cũng chầm chậm lăn bánh tới, đỗ ngay sát bên cạnh hai họ.
Cửa kính phía xe hạ xuống, để lộ gương mặt của Quách Mẫn và Chu Dịch, hai liền thò đầu cất tiếng chào hỏi La Đình và Lý Hữu Quế.
“Kìa, chẳng La Đình đấy ?”
“Đồng chí La, đồng chí Lý, lâu gặp nhỉ.”
Lý Hữu Quế thầm nghĩ: là oan gia ngõ hẹp, chẳng lẽ hai cũng sống trong khu đại viện ?!
La Đình thấy Quách Mẫn và Chu Dịch thì chẳng hề tỏ ngạc nhiên chút nào, vẻ mặt vô cùng bình thản, chỉ khẽ gật đầu chào hai một cái.
“Hóa là đồng chí Quách và đồng chí Chu , chào hai nhé, cách đây lâu chúng mới gặp đấy thôi.” Lý Hữu Quế tươi đáp lời, cảm giác hai dường như đều nắm khá rõ về chuyện của cô và La Đình.
Chu Dịch đối với La Đình thì chẳng hiềm khích gì, tuy cùng ở trong một khu đại viện nhưng đơn vị công tác của hai khác . Anh thuộc về lực lượng đóng quân tại Bắc Kinh, còn La Đình bao năm qua đều ở các đơn vị phía nam, giữa hai hầu như chẳng mối liên hệ va chạm nào.
Quách Mẫn thì khác, tận mắt thấy bộ dạng của La Đình, trong lòng cô cảm thấy vô cùng hả hê, thầm may mắn vì năm xưa gả cho , nếu thì đời cô coi như tàn tạ thật .
“Đồng chí Lý , rốt cuộc bao giờ thì mới uống rượu mừng của cô và đồng chí La thế? vẫn luôn ngóng chờ đấy nhé.”
Lúc Quách Mẫn vô cùng mong mỏi hai mắt mau mau đám cưới cho xong. Chẳng qua mặn nồng với bao nhiêu năm ? Tốt nhất là cứ tiếp tục ở bên , cô đang nóng lòng xem xem đàn bà như Lý Hữu Quế thể nhẫn nhịn, chịu đựng một kẻ tàn phế bao lâu.
Lý Hữu Quế thật sự chỉ đảo mắt một cái: Người đàn bà giở chứng , rốt cuộc mắt nào của cô thấy hai họ sống êm ấm hả? Bộ cô cứ đinh ninh rằng cô và La Đình ở bên thì chắc chắn sẽ thành một đôi oán hận ?!