Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 446: Sự Nghiệp

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảm ơn đồng chí Quách quan tâm đến chúng nhiều như , nhưng cô cũng nên quan tâm nhiều hơn đến gia đình nhỏ của thì hơn, chớ để đồng chí Chu Dịch đây ghen tuông hiểu lầm, như thế thì chẳng ho chút nào .”

 

Đừng tưởng La Đình là đàn ông mà cách móc mỉa khác, chẳng qua vốn hạng thích so đo tính toán, cũng kẻ buông lời bừa bãi mà thôi, chứ đời nào thói mỉa mai trong lời của đối phương.

 

Người đàn bà cứ như đỉa đói bám riết tha thế nhỉ?! Cũng may năm xưa từng nảy sinh bất kỳ tơ hào tình cảm nào với cô , bằng thì gia đình quậy cho long trời lở đất .

 

Chu Dịch , kìm liền liếc mắt sang vợ bên cạnh, dạo gần đây mỗi thấy hai thái độ của cô đúng là phần kỳ quặc khác thường thật.

 

Quách Mẫn vốn đang hả hê châm chọc tình địch cũ thì bất thình lình ánh mắt của chồng quét qua, dọa cho cô giật b.ắ.n , lập tức tỉnh cả .

 

Sao hễ cứ thấy hai là cô chẳng thể kìm nén nổi cơn tức tối trong lòng thế ? “Chẳng quen hai cũng mấy năm trời ? Đều tại tò mò quá đấy thôi. Chu Dịch, chúng nhà , kẻo muộn giờ cơm nước.”

 

Quách Mẫn tuyệt đối dám thách thức giới hạn chịu đựng của chồng. Vốn dĩ Chu Dịch và La Đình đều là những con em tiền đồ và tiềm năng phát triển sáng lạn nhất trong khu đại viện , La Đình thèm ngó ngàng đến cô , nhưng may mắn là cô nắm bắt Chu Dịch.

 

Dĩ nhiên, Quách Mẫn là vợ nguyên phối của Chu Dịch, mà là vợ kế mới cưới năm ngoái của , vả Chu Dịch từ một con trai và một con gái , nếu thì mối lương duyên cũng chẳng đến lượt cô .

 

Mấy chuyện là do La Đình rảo bước nhà kể sơ qua cho Lý Hữu Quế khi chiếc xe của vợ chồng Chu Dịch rời . Một phụ nữ toan tính với mục đích quá rõ ràng như , thực sự chẳng lấy nửa phần thiện cảm.

 

Một nguyện đánh, một nguyện chịu đòn.

 

Sau khi xong chuyện hôn nhân hiện tại của Quách Mẫn, suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Lý Hữu Quế chính là như , nồi nào úp vung nấy mà thôi.

 

Chỉ cần Quách Mẫn chủ động đến kiếm chuyện gây sự với , Lý Hữu Quế cũng chẳng thèm để tâm gì, nhưng nếu cô dám mở miệng gây hấn thì cô cũng chẳng ngại ngần mà phản đòn thẳng tay.

 

Bữa cơm tối nay ở nhà họ La cũng gọi gia đình cả và hai La Đình về, vẫn chỉ cha La, cô và La Đình bốn cùng quây quần bên một bàn ăn.

 

Nhà họ La cũng chẳng quy tắc cứng nhắc ăn , cha La ăn ân cần hỏi han tình hình ăn buôn bán của Lý Hữu Quế, đó cha La liền thông báo cho cô chuyện La Đình sắp sửa trở với công việc trong quân ngũ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lý Hữu Quế từ sớm đoán chắc rằng La Đình tuyệt đối sẽ rơi cảnh thất nghiệp, chỉ là ngờ nghỉ ngơi an dưỡng lâu đến thế mà thôi.

 

Sau bữa cơm, La nhất quyết cho Lý Hữu Quế phụ giúp rửa bát đũa, ngược còn đẩy cô ngoài phòng khách để trò chuyện cùng hai cha con.

 

Lý Hữu Quế đành ngoan ngoãn theo, bước khỏi gian bếp thì La Đình vẫy tay gọi cô xuống.

 

Cha La đợi cô yên vị xong xuôi liền đưa cuốn sổ tay đang cầm tay sang cho cô: “Hữu Quế, cháu xem thử xem, La Đình thế .”

 

Hai cha con dự định khi để Lý Hữu Quế xem xong bản kiến nghị sẽ để La Đình mang theo nó đến đơn vị quân đội nhận nhiệm vụ mới.

 

Sắc mặt Lý Hữu Quế vẫn bình thản, nhận lấy cuốn sổ chăm chú từng trang một. La Đình , từ các ngành nghề, chế độ đãi ngộ cho đến xu hướng phát triển trong tương lai đều đề cập tới, bản kiến nghị xây dựng hết sức chỉnh và chu đáo.

 

Có điều...

 

“Xã hội tương lai chắc chắn sẽ chỉ đơn thuần cần đến những nhân tài như thế . Ngoài việc đòi hỏi tay nghề chuyên môn vững vàng , còn cần những tư duy nhạy bén, tầm , và đặc biệt là cần dẫn dắt để tập hợp những thành các đội nhóm, tổ chức, như mới thể gánh vác và những việc lớn hơn, quan trọng hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-446-su-nghiep.html.]

 

“Đây là một khía cạnh, coi như là yêu cầu phát triển của tương lai. Còn một điểm nữa mà bản báo cáo vẫn còn thiếu sót, đó chính là đội ngũ giảng viên trực tiếp truyền dạy những ngành nghề , đúng hơn chính là các sư phụ lành nghề. Đề xuất của cháu là, trong thời gian từ ba tháng đến nửa năm khi các đồng chí xuất ngũ, đơn vị nên bố trí các thầy giáo hoặc sư phụ chuyên môn đến hướng dẫn và truyền dạy tay nghề cho họ, như khi bước chân ngoài họ sẽ còn là mới tinh nữa. Sau đó chỉ cần thực tế thêm vài tháng là trở thành thợ lành nghề , mức lương nhận chắc chắn sẽ khác biệt.”

 

“Cháu còn một ý tưởng táo bạo hơn nữa, nếu trong đơn vị những đồng chí can đảm, tinh thần trách nhiệm cao, phẩm chất đạo đức , thì thể tập hợp một đội ngũ, thành lập một tổ đội riêng để tự nhận thầu công trình mà , như chẳng sẽ hơn nhiều ?!”

 

“Những điều đây chỉ là đôi lời góp ý của riêng cháu thôi, đại khái những gì cháu nghĩ đều là như cả.”

 

Lý Hữu Quế đem bộ những hiểu và kinh nghiệm mà từng thấy ở kiếp chia sẻ hết, dù cũng chẳng cần đợi đến hai mươi năm nữa, trong quân đội cũng sẽ triển khai những lớp đào tạo bồi dưỡng như thế , bây giờ chẳng qua chỉ là đưa nó áp dụng sớm hơn mà thôi.

 

Việc đào tạo sớm ở thời điểm hiện tại giá trị thực tế cao hơn đời bao nhiêu , ở cái thời buổi nếu thực sự nắm vững một nghề mọn trong tay thì chuyện giàu, đổi đời chỉ là vấn đề sớm muộn.

 

Cha La và La Đình khi lắng những lời góp ý của Lý Hữu Quế thì đều cảm thấy những đề xuất quả thực vô cùng xuất sắc, gần như giải quyết triệt để vấn đề gốc rễ cho các chiến sĩ khi rời khỏi quân ngũ, tháo gỡ bao nhiêu nút thắt nan giải.

 

Thế là khi đưa Lý Hữu Quế về nhà an , La Đình lập tức thức thâu đêm để bắt tay chỉnh sửa và thiện bản kế hoạch.

 

Anh cặm cụi sửa sửa suốt gần một tuần lễ mới coi như chỉnh và thực sự ưng ý, khéo lúc ông cụ Lục cũng thể điều động sang bên siêu thị để phụ giúp một tay.

 

Việc La Đình cuối cùng cũng trở phục vụ trong quân đội khiến Lý Hữu Quế cảm thấy vô cùng mừng cho . Quân ngũ thực sự là một môi trường , cô cũng hết lòng ủng hộ việc tiếp tục gắn bó với nơi , lẽ là bởi trong lòng mỗi đều luôn ấp ủ một niềm tha thiết sâu nặng với màu áo lính chăng.

 

Lý Hữu Quế tuy rằng tạm thời mở thêm cửa tiệm mới, lượng nhân sự hiện tại cũng vặn đủ dùng, nhưng cô dự định qua một thời gian nữa lẽ sẽ tuyển thêm .

 

Việc ăn ở siêu thị ngày càng khởi sắc và phát đạt hơn , hiện tại tiền lãi ròng mỗi ngày chạm mốc chín trăm tệ, tuy vẫn thể sánh bằng mấy tiệm quần áo và cửa hàng đồ điện t.ử , nhưng nếu duy trì lâu dài thì tương lai chắc chắn sẽ ngày một hơn.

 

Lãnh đạo nhà trường và ban chủ nhiệm khoa khi tin tức siêu thị của Lý Hữu Quế tuyển dụng bộ nhân viên là các đồng chí thương tật xuất ngũ từ trong quân đội về, ai nấy đều hết lời khen ngợi hành động đầy ý nghĩa của cô và nhiệt tình ủng hộ hết . Không chỉ dừng ở đó, nhà trường còn chủ động tuyên truyền, giới thiệu về siêu thị của cô trường, nhờ mà các thầy cô giáo lẫn sinh viên đều rủ đến siêu thị mua sắm ủng hộ, đây quả thực là một niềm vui bất ngờ ngoài mong đợi.

 

Khoản tiền tích lũy trong tay Lý Hữu Quế lúc nhanh chóng trở mốc đầu bảy, cô rục rịch tính đến chuyện mở thêm một vài cửa tiệm khác.

 

Vừa , bên ngoài khuôn viên trường học vẫn còn mặt bằng trống, cô sớm để mắt tới từ lâu , chỉ điều nhà trường mới ưu ái giao cho cô năm gian mặt bằng để kinh doanh nên đó cô cũng thấy ngại, tiện mở lời xin thêm.

 

Giờ đây thấy nhà trường ủng hộ việc của nhiệt tình như , Lý Hữu Quế liền chủ động tìm gặp ban giám hiệu nhà trường để xin thuê thêm hai gian mặt bằng nữa.

 

Có lẽ nhờ uy tín từ của Lý Hữu Quế, hoặc giả chính những con mà cô cưu mang lay động ban giám hiệu, nên lá đơn xin thuê của cô nhanh chóng phê duyệt, cấp thêm cho cô hai gian mặt bằng liền kề .

 

Lần , Lý Hữu Quế thực sự bất ngờ mừng rỡ khôn xiết, hợp đồng thuê nhà ký một mạch hẳn năm năm, giá thuê vô cùng hợp tình hợp lý, nhà trường quả thực dành cho cô sự ưu ái và chiếu cố lớn.

 

Hai gian mặt bằng mới thuê , Lý Hữu Quế ý định dùng để mở tiệm quần áo. Không là cô mở, cũng chẳng do vị trí đắc địa, mà là cô dự định sẽ dùng nơi để lấn sân sang mảng kinh doanh ăn uống.

 

Bản cô vốn là một kẻ niềm đam mê bất tận với ẩm thực, kiếp cũng từng một thời gian lăn lộn trong ngành ăn uống . Khi dịch vụ ăn uống thực sự vô cùng vất vả, gian nan mà tiền kiếm cũng chẳng đáng là bao.

 

Thế nhưng hiện tại Lý Hữu Quế quyết định bước chân ngành nghề , điều cô trăn trở và hướng tới nhiều hơn chính là giúp đỡ thêm cho những đồng chí xuất ngũ từ trong quân đội, đặc biệt là những mang thương tật hoặc cảnh gia đình khó khăn, thiếu thốn.

 

Sau khi thuê mặt bằng xong xuôi, Lý Hữu Quế liền đem bộ dự định chia sẻ với La Đình, La Đình xong vô cùng xúc động và hết lòng ủng hộ quyết định của cô.

 

 

Loading...