Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 455: Ngại Phiền Phức
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:32:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiều tiền thật đấy.
Chỉ riêng tháng Giêng, lợi nhuận thuần của quán ăn lên tới hơn ba nghìn tệ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lý Hữu Quế mở quán ăn lợi nhuận cao, chỉ là ngờ ở thời điểm lợi nhuận béo bở đến mức , thực sự khiến giật .
Bận rộn xong tháng Giêng nhộn nhịp, các trường đại học bước kỳ học mới, đón làn sóng sinh viên ồ ạt trường, việc kinh doanh của quán ăn cũng hề sụt giảm bao nhiêu mà lập tức lấp đầy.
Lúc , La Đình hơn một tháng khảo sát liền kìm mà đến bàn bạc với vợ.
“Hữu Quế, chúng thể mở thêm hai quán khoai tây chiên gà rán như thế nữa ?! Thời gian đợi , cần đẩy nhanh tiến độ giải quyết việc cho các đồng chí bộ đội xuất ngũ chuyển ngành .”
Mới chỉ một tháng thôi mà năm đồng chí đến ở tiệm của vợ phản hồi tình hình về đơn vị, lập tức thu hút sự quan tâm cao độ của các vị lãnh đạo cấp , họ còn gọi lên để nắm bắt thêm thông tin chi tiết. Các thủ trưởng chỉ thị đẩy nhanh tiến độ tái định hướng nghề nghiệp và khởi nghiệp cho các chiến sĩ.
La Đình nhận sự khẳng định và chỉ thị của cấp thì vô cùng kích động, liền nóng lòng bàn bạc ngay với vợ là Lý Hữu Quế.
Mở thêm tiệm ?!
Mấy ngày nay trong lòng Lý Hữu Quế cũng đang ý định , chủ yếu là vì trong tay cô hiện giờ một khoản vốn lưu động lớn, đủ sức hỗ trợ cô mua thêm mặt bằng để mở tiệm.
“Em cũng đang mua thêm hai căn mặt tiền, nhất là loại hai đến ba tầng, giúp em hỏi thăm xem. Còn về việc mở thêm hai quán gà rán, thể mở ở gần Đại học Thanh Hoa và khu Vương Phủ Tỉnh. Bên Thanh Hoa để em nhờ lãnh đạo trường em hỏi giúp, còn bên Vương Phủ Tỉnh thì hỏi thăm em.”
“Còn về những đến học nghề, hiện tại mỗi tiệm chỉ cần năm , hai tiệm là mười , cứ để những tới đào tạo . Đợi tiệm mở tính tiếp, nếu nữa thì chúng thể mở một lớp đào tạo, mỗi thu năm đến mười tệ tiền học phí cũng .”
“Kỹ thuật và công thức đều sẵn , chúng cũng thể giúp họ chọn đối tác ăn, hoặc là tìm địa điểm cho họ mở quán. Ví dụ như Dương Thành, Bằng Thị, Hải Thị, những nơi đó là đặc khu kinh tế, chẳng bao giờ thiếu ăn uống cả.”
“Nếu thực sự thì em thể mở vài quán gà rán ở Dương Thành và Bằng Thị, họ thể đến quán việc. Một năm , nếu thấy lợi nhuận thỏa, em cho phép họ hùn vốn mua quán gà rán của em.”
Công việc của đàn ông nhà thì chỉ thể dốc lực ủng hộ thôi. Lúc Lý Hữu Quế bày mưu tính kế cho chồng, cô suy xét chu phương diện. Hiện tại vốn liếng của cô đủ dày, cho dù giai đoạn đầu do cô bỏ vốn đầu tư thì sang nhượng cô vẫn kiếm một món hời, tuyệt đối chịu thiệt chút nào.
Ngành ăn uống thực cô quá mặn mà, bởi vì rủi ro tương đối lớn. Có bao nhiêu nghề kinh doanh sạch sẽ, nhàn hạ thể , hà cớ gì nhất định đ.â.m đầu cái ?! Hiện giờ là vì sự nghiệp của La Đình nên cô mới mở những quán gà rán , cô cũng sẽ sang nhượng các quán đó .
La Đình ngờ vợ tính toán sâu xa đến thế, hơn nữa còn bằng lòng mở tiệm giúp , đợi đến khi thấy lãi, kiếm tiền mới nhượng .
Trong phút chốc, La Đình xúc động gì cho . Anh ngờ Lý Hữu Quế thể đến mức , đây quả là một phụ nữ tấm lòng bao dung quảng đại.
Anh, thật may mắn bao.
Tối hôm đó, La Đình đón Lý Hữu Quế về nhà họ La ăn cơm. Sau bữa cơm, ba La, La Đình và Lý Hữu Quế cùng phòng sách chuyện.
Ba La khi con trai út thuật lời của con dâu út cũng lặng hồi lâu nên lời. Ông vẻ mặt bình thản của con dâu, đến tận bây giờ ba La mới nhận vẫn còn đ.á.n.h giá thấp Lý Hữu Quế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-455-ngai-phien-phuc.html.]
Kiểu tự bỏ tiền túi việc cho tập thể, đến khi lãi sẵn sàng nhường cho khác thế , ông thực sự từng gặp, cũng từng thấy bao giờ.
“Hữu Quế, con thật sự như ?! Hay là con suy nghĩ gì khác? Người một nhà cả, con cứ thoải mái .”
Ba La cũng việc buôn bán của quán gà rán phát đạt vô cùng, chắc chắn là kiếm tiền. Bỏ dở một công việc hái tiền như thế, ông nghĩ con dâu út hẳn là toan tính khác.
Đối với ba La và La Đình, Lý Hữu Quế dĩ nhiên sẽ giấu giếm suy nghĩ của .
“Ba, thật con nghĩ thế . Làm ngành ăn uống thì tiền chắc chắn là kiếm , dễ kiếm. Chỉ cần ngon miệng, giá cả hợp lý, sạch sẽ vệ sinh thì công việc kinh doanh thể bền bỉ hàng mấy chục năm.”
“ mà, ba cũng thấy ba điểm mấu chốt con đấy. Ngon miệng, giá cả, vệ sinh. Quan trọng nhất chính là ba điểm , mà phiền phức nhất là điểm cuối cùng: vệ sinh.”
“Con ngành chủ yếu là vì lý do đó. Để đảm bảo vệ sinh thì sẽ phát sinh nhiều việc lặt vặt, chắc chắn thể bớt . Cửa hàng sạch sẽ gọn gàng, an thực phẩm đáng tin cậy, nguyên liệu ngoài việc bắt buộc tươi ngon thì còn rửa thật sạch, tay chân và vệ sinh cá nhân của việc cũng sạch sẽ, những điều đều vô cùng quan trọng.”
“ mà, ngành vì thao tác đơn giản, vốn đầu tư thấp, chỉ cần công thức là dựa sức lao động là thể kiếm tiền, cho nên phù hợp với các đồng chí xuất ngũ. La Đình, khi huấn luyện đào tạo, nhất định đặc biệt chú trọng và nhấn mạnh điểm .”
“Ba, La Đình, con thích đồ ăn uống chủ yếu là vì con nhiều cách khác để kiếm tiền. Cho nên con dự định mắt sẽ nhường mảng , đợi chuyện quỹ đạo định thì thể tiến hành bước tiếp theo.”
“Dương Thành, Bằng Thị, Hải Thị, hiện tại những đặc khu đang phát triển với tốc độ chóng mặt, nơi đó đang cần một lượng lớn nhân lực, đây chính là thời điểm vàng để chúng đưa các đồng chí tới đó lập nghiệp, tích lũy kinh nghiệm và học hỏi kỹ thuật. Chúng thể chần chừ thêm nữa, thể bắt đầu sắp xếp .”
Khi Lý Hữu Quế về những định hướng và hoài bão trong lòng , trong cô dâng trào một bầu nhiệt huyết sục sôi. Nếu vì dự định lấy hộ khẩu Bắc Kinh thì cô sớm chạy đến Dương Thành và Bằng Thị để thỏa sức vẫy vùng .
Con mà, bên đó đang khát nhân lực, bây giờ mau chóng kéo sang thì sẽ ngày càng muộn mất.
Những chuyện Lý Hữu Quế hề ý định giấu giếm, cũng chẳng cần thiết giấu. Cho dù bố chồng và chồng hỏi thì lúc đào tạo cô cũng sẽ nghiêm túc nhấn mạnh. Chỉ cần khâu vệ sinh thì chuyện kiếm tiền thành vấn đề.
Lúc , ba La và La Đình mới vỡ lẽ, hóa Lý Hữu Quế là chê đồ ăn uống quá mức phiền toái. Nghĩ những tiệm quần áo, tiệm đồ điện tử, siêu thị mini của cô, là những ngành kinh doanh sạch sẽ, hai cha con nhất thời chẳng gì hơn.
Vì ngại phiền phức nên nhường tiền cho khác kiếm, đời ngoài cô chắc chẳng còn ai thứ hai.
Ba La: “Mặt bằng ở Vương Phủ Tỉnh mà con cần, ba sẽ bảo bộ phận cấp xử lý giúp con, một năm thể chuyển giao cho đơn vị quân đội hoặc để cho nhân quân nhân thầu , con thấy thế nào?”
“Ba, thế thì còn gì bằng nữa ạ. mà ba ơi, nếu bên đó còn căn mặt tiền nào nữa, dù là thuê mua thì con cũng mở thêm một tiệm quần áo nữa.” Đã thể móc nối với cấp , Lý Hữu Quế liền kìm tranh thủ chút quyền lợi nhỏ nhoi cho bản .
Địa đoạn đắc địa , Lý Hữu Quế cứ nghĩ tới là hai mắt sáng rực lên.
Ba La hiền từ, giơ tay chỉ chỉ về phía con dâu út: “Được , ba sẽ hỏi giúp con. mà, con một bản báo cáo chi tiết, chỉnh bằng văn bản về kế hoạch đào tạo , hoặc là về lớp tập huấn đấy nhé.”
“Không thành vấn đề, con bảo đảm thành nhiệm vụ.”