Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 468: Cường Điệu

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:38:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện cưới xin bao giờ cũng mệt mỏi.

 

Dù thời lược bớt nhiều thủ tục rườm rà, nhưng lăn lộn suốt một ngày trời như thế, Lý Hữu Quế vẫn mệt bã cả .

 

Cô cảm thấy, việc đồng áng còn chẳng mệt mỏi bằng việc kết hôn.

 

Từng cử chỉ, từng lời ăn tiếng đều hết sức cẩn trọng, còn giữ gìn hình ảnh xuyên suốt cả ngày.

 

may mắn là thời giống như đời , khi uống rượu mừng xong còn bao trọn phòng hát karaoke, đến tận nửa đêm mới về.

 

Mới hơn tám giờ tối, bắt đầu giải tán. Khi Lý Hữu Quế cùng La Đình và cha về tới nhà thì mới điểm chín giờ.

 

Thời gian thực sự vẫn còn sớm. Để đôi vợ chồng trẻ sinh hoạt thoải mái hơn, cha La Đình quyết định từ hôm nay sẽ tạm thời chuyển xuống phòng ở tầng một, nhường bộ tầng hai cho đôi tân hôn.

 

cha chồng tính như , Lý Hữu Quế thật lòng vô cùng cảm kích, cô luôn ghi nhớ điều trong lòng.

 

Hai về phòng xong, việc đầu tiên đương nhiên là tắm rửa. Bận rộn cả ngày trời, đang giữa mùa hè oi bức, cả ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi.

 

Lý Hữu Quế cởi bộ áo khỏa long phụng , bên trong cô mặc sẵn một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ ôm dáng, nếu thì cô dám thản nhiên đồ mặt La Đình ?!

 

Đây chính là lý do cô sẵn chuẩn từ .

 

La Đình ngờ Lý Hữu Quế dám đồ ngay mắt , trái tim đập thình thịch liên hồi. Cứ ngỡ sẽ chiêm ngưỡng cảnh tượng trong mộng, ai dè bên lớp áo dày sẵn một lớp váy khác.

 

La Đình hụt hẫng: “...”

 

Thế nhưng, khi ngượng ngùng đầu kìm mà lén liếc mắt , liền phát hiện chiếc váy lụa đỏ bóng bẩy vặn phô bày trọn vẹn những đường cong quyến rũ tuyệt mỹ của Lý Hữu Quế.

 

Một dòng chất lỏng nóng hổi bỗng trào từ lỗ mũi, La Đình đưa tay lên quệt mũi, một vệt đỏ tươi đập thẳng mắt.

 

Anh... ... chảy... máu... mũi... .

 

La Đình: “...”

 

Anh cần khoa trương đến mức chứ?!

 

Lý Hữu Quế bên cạnh nhận ánh mắt thi thoảng lén sang của . Trong lòng cô buồn e thẹn, nhưng khi cô đưa mắt đàn ông, kinh ngạc phát hiện đang chảy m.á.u mũi.

 

“Sao chảy m.á.u mũi thế ? Mau, đừng cử động, dùng giấy... lấy khăn bịt .”

 

Lúc Lý Hữu Quế cũng chẳng màng ngượng ngùng nữa, vội vàng tìm trong phòng một chiếc khăn sạch ấn nhẹ lên mũi .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Theo từng cử động áp sát của cô, hương thơm thanh mát từ cơ thể cô phả thẳng mặt. La Đình chỉ cảm thấy m.á.u trong mũi dường như càng chảy xiết hơn, đành nhắm tịt mắt dám , mới thể đè nén ngọn lửa rạo rực đang bùng cháy trong lồng ngực.

 

Những điều dĩ nhiên Lý Hữu Quế hề , cô chăm chú quan sát cho đến khi m.á.u ngừng chảy hẳn mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Có hai hôm nay ăn nhiều đồ nóng quá ? Ngày mai em mua ít hoa cúc hãm cho uống thanh nhiệt, đồ cay nóng thì đừng ăn nữa đấy.”

 

Chưa từng thấy ai đột nhiên chảy m.á.u mũi như , Lý Hữu Quế kìm mà dặn dò . Cô còn thầm tính lát nữa sẽ nhỏ một giọt dịch phục hồi cốc nước cho uống.

 

Máu mũi ngưng, La Đình với vẻ mặt ngượng ngùng vội vàng giục cô tắm , nếu sợ kìm mà chảy m.á.u tiếp mất.

 

Lý Hữu Quế tắm rửa khá nhanh nhẹn. Khi cô bước , La Đình cầm quần áo nhà tắm. Nhân lúc rời , Lý Hữu Quế nhỏ một giọt dịch phục hồi cốc nước, đặt lên bàn cạnh đầu giường mới trèo lên giường xuống.

 

Chẳng bao lâu , La Đình tắm xong bước phòng. Lúc , Lý Hữu Quế cảm nhận rõ bầu khí dường như đổi . Nhất là khi đàn ông chỉ mặc độc một chiếc quần đùi màu xanh quân đội, nửa để trần lộ làn da màu đồng rắn rỏi, hình vạm vỡ cuồn cuộn cùng vô vết sẹo lớn nhỏ.

 

Dù cánh tay của La Đình do vết thương cũ nên cử động phần kém linh hoạt, mất một nửa cẳng chân, nhưng vẫn toát lên trọn vẹn khí phách kiên cường của một lính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-468-cuong-dieu.html.]

 

Vô tình thấy vóc dáng vạm vỡ đầy nam tính của La Đình, tim Lý Hữu Quế đập loạn nhịp, hai má nóng bừng, cô vội cúi đầu chăm chú tấm chăn gấm đỏ thêu chữ hỷ đang đắp .

 

Đến khi bước tới xuống bên cạnh, cô mới giật hồn, trong lòng khỏi chút căng thẳng.

 

Thấy La Đình chuẩn xoay xuống, Lý Hữu Quế liền cất tiếng nhắc nhở:

 

“La Đình, ban nãy chảy m.á.u mũi, em rót sẵn một cốc nước, uống chút nước hãy ngủ.”

 

Uống nước ư? Uống nước thì quá.

 

Phải nạp đủ nước thì mới sức mà việc chứ.

 

La Đình vui vẻ lời, phấn khởi bưng cốc nước uống cạn một , đó nhanh chóng giật dây tắt đèn.

 

Lúc uống nước, Lý Hữu Quế kịp ngay ngắn xuống giường, bởi vì cô lát nữa đối diện với tình huống nên chỉ đành vội vàng im.

 

Nào ngờ, xuống vài giây thì mắt tối sầm , ngay đó chiếc chăn kéo phắt , một bóng cao lớn lập tức đổ ập về phía cô.

 

Sức nặng của đàn ông quả thực thứ phụ nữ thể so bì. Kiếp Lý Hữu Quế từng qua sách báo về chuyện , lúc hiểu chuyện gì sắp diễn ?

 

Chẳng cần thêm lời nào nữa, khí dường như bóp nghẹt trong từng nhịp thở, nhất là trong khoảnh khắc căng thẳng ngập tràn mong đợi .

 

Lý Hữu Quế còn kịp rõ đường nét gương mặt của La Đình thì những nụ hôn dồn dập, nồng cháy phong tỏa đôi môi, đó đầu óc cô rơi trạng thái trống rỗng.

 

Cảm giác thật khó diễn tả bằng lời, lẽ điều duy nhất thể liên tưởng chính là sự hòa quyện trọn vẹn thành một thể.

 

Một đàn ông “ăn chay” suốt mấy chục năm qua quả thực vô cùng đáng sợ, dường như mệt là gì, sức lực dồi dào tựa như bao giờ cạn kiệt.

 

May mắn , cha La Đình tầm xa trông rộng, thức thời dọn xuống tầng ở. Nếu , sợ rằng sẽ vô tình thấy những âm thanh tế nhị khó mất thôi.

 

Rã rời.

 

Khắp .

 

Cảm giác như bộ khung xương đều tháo rời . Cô rúc sâu trong lồng n.g.ự.c La Đình cho đến khi tỉnh giấc, lúc mới phát hiện bên ngoài trời sáng rõ, thời gian dường như còn sớm nữa.

 

Thế nhưng trong nhà tĩnh lặng như tờ, hề một tiếng động nào, chắc hẳn là cha La Đình kinh động đến giấc ngủ của đôi trẻ.

 

Cha chồng bụng đến nhường , Lý Hữu Quế một nữa cảm nhận sâu sắc, nhà họ La quả thực đối xử với cô tuyệt vời.

 

khẽ cựa một cái, La Đình lập tức mở mắt , cánh tay theo phản xạ siết chặt lấy trong lòng, như thể sợ chỉ cần buông lỏng là Lý Hữu Quế sẽ bay mất .

 

Hai dính sát mật một kẽ hở, thời tiết oi bức, dính dấp đầy mồ hôi một đêm cuồng nhiệt, Lý Hữu Quế kìm đẩy .

 

Thế nhưng, La Đình ôm cô chặt, đẩy là đẩy . Lúc cưng chiều cô như báu vật, chỉ hận thể cùng cô biến thành một cặp sinh đôi dính liền, vĩnh viễn chia lìa.

 

“La Đình, em tắm, mau buông em để em dậy nào.”

 

Cái đàn ông thật là.

 

Khi Lý Hữu Quế cất lời, giọng điệu bất giác mang theo vài phần nũng, bản cô cũng chẳng hề nhận sự đổi của chính .

 

Giờ giấc thực sự còn sớm nữa, tuy là đang trong kỳ tân hôn, nhưng họ vẫn còn nhiều công việc đang chờ giải quyết.

 

La Đình quả thực chẳng nỡ buông tay chút nào, nhưng nhà vẫn còn cha , thể cứ mãi giường như thế .

 

 

Loading...