Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 471: Con Số Trên Trời
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:38:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba mươi lăm vạn tệ?!
Mẹ kiếp, đây quả thực là một con trời.
Chính Lý Hữu Quế khi thấy con cũng giật thót . Mức giá vượt ngoài dự tính của cô, mức giá cao nhất trong lòng cô chỉ rơi tầm hai mươi lăm vạn tệ mà thôi.
Ba mươi lăm vạn, cách chênh lệch quả thực hề nhỏ chút nào.
Lần , ngay cả Lý Hữu Quế cũng bắt đầu chút do dự và đắn đo. Tiền tiết kiệm của cô cộng thêm các khoản thể vay mượn tối đa cũng chỉ gom đầy hai mươi vạn tệ, mười lăm vạn tệ còn thì đào bây giờ?!
“Anh Phong, chẳng lẽ mức giá thể thương lượng thêm ? Em đoán tầm ba mươi vạn là hợp lý . Phía thì , thể gom góp bao nhiêu?!”
Đã xác định cùng hợp tác ăn với Bao Phong, dù thể gánh nổi một nửa thì chí ít cũng bỏ từ bảy đến mười vạn tệ.
Bao Phong từ khi Lý Hữu Quế gợi ý chuyện hợp tác mở xưởng thì tính toán kỹ vốn thể xoay xở và vay mượn . Nghe cô hỏi , liền dứt khoát đáp ngay: “Tám vạn, nếu bí quá thì vay mượn thêm cho tròn mười vạn.”
Thế nhưng, con đó so với mức ba mươi lăm vạn vẫn còn cách một đoạn xa. Anh tự lo mười vạn, tính cả phía Lý Hữu Quế gom mười lăm vạn thì vẫn còn thiếu mất mười vạn tệ nữa.
Tình hình cũng xấp xỉ như những gì cô dự đoán: “Anh Phong, cứ đàm phán , cố gắng ép giá xuống mức ba mươi vạn. Dù với ông chủ cũng là chỗ quen lâu năm dễ chuyện, nể mặt thì chắc chắn thể đè giá xuống thêm một chút.”
Bao Phong cũng đồng tình, Lý Hữu Quế chắc nịch như thì chắc cô đang phương án khác, thế thì dễ xoay xở hơn nhiều, cũng thêm tự tin để đàm phán.
“Được, Hữu Quế, nhất là em thu xếp Dương Thành càng sớm càng nhé.”
Chuyện là tất nhiên, cần Bao Phong nhắc nhở, nếu vì giao thông thời còn nhiều hạn chế, máy bay bay thẳng thì cô lập tức bay ngay .
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Bao Phong, Lý Hữu Quế bắt đầu tính chuyện tìm cùng góp vốn đầu tư. Thiếu hụt ngót nghét gần mười vạn tệ chứ ba, năm vạn lẻ.
Người đầu tiên cô nghĩ tới chắc chắn là nhà , chính là hai Lý Kiến Hoa. Lý Hữu Quế lập tức nhấc máy gọi thẳng về quê, nhanh chóng đem bộ sự việc kể cho Lý Kiến Hoa .
Lý Kiến Hoa xong cũng giật nảy . Cái gì cơ?! Em gái tính mở xưởng may tận trong Dương Thành ư?
Ngay đó, Lý Kiến Hoa vội vàng rà soát bộ vốn liếng của , kết quả phát hiện bản chỉ thể trích ba vạn tệ tiền mặt, còn đều đang đọng ở tiền hàng quần áo kịp thu hồi về.
Thế là lập tức thành thật báo tình hình: “Trong tay chỉ ba vạn thôi, mới nhập thêm đợt hàng mới xong. Nếu đủ thì chỉ thể vay thêm hai vạn nữa. Chỗ cả chắc vay tầm một vạn, chỗ dì út với chắc cũng vay thêm một vạn nữa, nhiều hơn thì chịu c.h.ế.t, mà cũng giữ chút vốn để xoay vòng nhập hàng chứ.”
Năm vạn.
Như thế là .
Lý Hữu Quế lập tức dặn dò: “Vậy mấy ngày mau chóng chuẩn sẵn năm vạn tệ đó nhé. Ngày mai em sẽ Dương Thành thương lượng chuyện xưởng may, nếu đàm phán thành công thì chuyển tiền cho em.”
“Được .” Trên đời mà Lý Kiến Hoa tin tưởng nhất chính là cô em gái . Từ ngày em gái tậu cả đống nhà cửa ở Bắc Kinh, bản năm nay cũng mạnh dạn mua thêm hai gian mặt bằng kinh doanh .
Bây giờ tính vẫn còn thiếu chừng ba đến năm vạn tệ nữa.
Suy tính , Lý Hữu Quế nghĩ ngay tới Vương Lộ. Cô bạn từ đến nay luôn đặt trọn niềm tin cô, hơn nữa bây giờ tính tình ngày càng chững chạc, chính kiến rõ ràng, còn ngờ nghệch bồng bột như hồi mười tám tuổi nữa.
Vì , Lý Hữu Quế cũng sẵn lòng kéo cô cùng bước con đường kinh doanh , thế là cô liền thẳng tới nhà họ Vương tìm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vương Lộ vặn đang nhà. Từ khi Lý Hữu Quế lấy chồng, hai còn qua thường xuyên như nữa, dẫu bên cạnh bạn cũng thêm một đàn ông, việc tụ tập cũng phần bất tiện hơn.
Lúc thấy Lý Hữu Quế ghé chơi, Vương Lộ vui mừng khôn xiết, vội vàng kéo bạn phòng riêng của .
“Hữu Quế, hôm nay em rảnh rỗi ghé qua đây thế? La Đình chịu thả cho em ?” Giọng điệu trêu chọc vô cùng rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-471-con-so-tren-troi.html.]
Lý Hữu Quế: “...”
Mấy ngày gặp, cô nàng ngứa đòn đây.
“Em đến để giục cưới đấy! Chị xem em kết hôn , bao giờ mới đến lượt chị đây hả? Cứ kén chọn mãi thế khéo thành bà cô già mất thôi.”
Nào, cứ việc trêu chọc , cô việc gì sợ.
Quả nhiên, mặt Vương Lộ lập tức méo xệch như quả mướp đắng, vội vàng chắp tay động tác xin tha mạng, coi như cô nàng chịu thua.
“Thôi xin em, coi như chị lỡ lời ? Hôm nay em cất công tới tìm chị chắc chắn là việc đúng ? Có chuyện gì đại tiểu thư cứ việc phân phó.”
Sau khi đùa giỡn xong, Vương Lộ lập tức thẳng vấn đề chính. Không cô nghĩ bạn vô sự lên điện tam bảo, mà là vì cô rõ Lý Hữu Quế bận rộn đến mức nào.
Lý Hữu Quế liền thu nụ , nghiêm túc : “Ông chủ Hồng Kông của Bao Phong đang sang nhượng xưởng may, giá chào bán là ba mươi lăm vạn tệ. Em với Phong gom tiền mua đứt xưởng đó về tự vận hành. Hiện tại hai bọn em gom hai mươi lăm vạn, hai em tính góp thêm năm vạn, nhưng tụi em vẫn còn thiếu một khoản năm vạn nữa. Em hỏi xem chị hứng thú góp vốn ? Nếu đàm phán giảm giá thành công thì khoản thiếu hụt lẽ chỉ còn tầm hai vạn tệ thôi.”
Cái gì cơ?!
Muốn thâu tóm cả một xưởng may lớn để sản xuất quần áo á?!
Vương Lộ những lời của Lý Hữu Quế cho choáng váng. Ba mươi lăm vạn tệ, nước cờ quá lớn .
Chưa từng thấy nhiều tiền như bao giờ, thậm chí ngay cả trong mơ cũng chẳng dám nghĩ tới, khiến Vương Lộ cảm thấy tim đập thình thịch vì kinh hãi.
Cô bạn của thực sự một phen đại nghiệp .
“Bây giờ trong tay chị chỉ đầy một vạn tiền tiết kiệm thôi. Chị thể vay mượn thêm cho tròn một vạn, còn nếu gom đủ hai vạn thì bắt buộc hỏi mượn chị dâu chị. Hữu Quế, em xem nếu chị gom đủ hai vạn mà chỉ một vạn tệ thì góp vốn cùng ?”
Sau cơn bàng hoàng, Vương Lộ lập tức nhẩm tính kho quỹ nhỏ của , nhận thấy con hai vạn tệ quá đỗi xa vời, bản cô thực sự đào ngần tiền.
“Chị cứ lượng sức mà thôi, nếu thực sự đủ thì chị cứ góp một vạn tệ, chia cổ tức theo tỷ lệ tương ứng, chúng sẽ cùng ký hợp đồng kinh doanh rõ ràng.”
Lý Hữu Quế chút ngần ngại mà lập tức đồng ý ngay. Thực cô cũng chỉ nâng đỡ Vương Lộ một tay mà thôi, đối với xưởng may cô thực sự thừa tự tin để thành công.
Ai bảo trong đầu cô nắm giữ tới hàng nghìn mẫu mã thời trang hiện đại của đời cơ chứ?! Lại còn thể phát triển đồng bộ trọn gói cả giày dép lẫn túi xách kèm nữa.
Ở nhà họ Vương lâu, Lý Hữu Quế liền dậy về. Cô còn một vòng quanh các cửa hàng để thu gom sổ sách tiền bạc, đó mới về nhà ăn cơm tối.
Ngày cô đưa nhà về Nam Thị, đó sẽ vòng sang Dương Thành, hy vọng mấy ngày việc đàm phán bên phía Bao Phong sẽ diễn thuận buồm xuôi gió.
Sau một vòng thu tiền sổ sách, khi tới siêu thị gần trường đại học, cô vặn đụng mặt nhóm của La Tiểu Long học tập ở trường trở về, ríu rít cất tiếng chào hỏi cô.
Khi thấy La Tiểu Long, một ý tưởng bất chợt nảy trong đầu Lý Hữu Quế.
Tối hôm đó, khi ăn cơm cùng cha xong xuôi, Lý Hữu Quế liền đem chuyện bàn bạc với La Đình.
Cô kể bộ đầu đuôi câu chuyện cũng như những suy tính của cho chồng .
“Nhóm La cũng thể cả đời thuê cho chúng mãi , nếu thì đến bao giờ các mới tích cóp đủ tiền mua nhà, cưới vợ? Không tiền thì bám trụ và sống ở thành phố ? Cho nên em tạo điều kiện cho các góp một chút cổ phần nhỏ, tiền chia cổ tức thì ít cũng đủ sức mua một căn sân viện nhỏ cho riêng .”
“Hơn nữa, nếu xưởng may thiếu công nhân thì thể ưu tiên tuyển chọn các đồng chí quân nhân xuất ngũ . Vừa giải quyết công ăn việc cho em đồng đội, mà nhà xưởng các trông nom, quản lý thì vợ chồng cũng yên tâm hơn nhiều.”
“Nếu các đồng chí xưởng công nhân, thì sản phẩm quần áo của xưởng thể bán buôn giá ưu đãi cho họ mang khắp các tỉnh thành bán lẻ. Chẳng dám mỗi chiếc áo lời vài đồng, chỉ cần lời một đồng một cái thôi, mỗi ngày bán túc tắc hai, ba cái, tính cả tháng thu nhập cũng ăn đứt công nhân biên chế, càng hơn nhiều so với việc dầm mưa dãi nắng ruộng ở quê.”