Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 475: Người Mẫu
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:38:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị Lý, áo khoác bán thế nào ạ? Em đặt một chiếc.”
“Em cũng đặt một chiếc.”
“Một chiếc mà đủ, em mua hẳn hai chiếc cơ.”
“Đẹp quá mất, em cái nào cũng rinh về thì đây?”
“Em cũng thế .”
“Màu nào mặc lên cũng , cũng hợp cả, chẳng đường nào mà chọn nữa.”
……
Ngay cả những cô gái như Ngũ Vi cũng chẳng thể nào cưỡng sức hút từ những mẫu áo khoác , ai nấy đều nóng lòng dốc sạch túi tiền để mua sắm.
Trời đất ơi, đời thứ quần áo đẽ đến nhường chứ?
Chẳng những các cô gái thấy mê mẩn mà ngay cả Lý Hữu Quế cũng vô cùng hài lòng, Bao Phong quả thực là trong nghề lão luyện.
Nhìn dáng vẻ các cô gái nhấp nhổm móc hầu bao, Lý Hữu Quế nhịn bật : “Mới hai mẫu thôi đấy, phía còn mấy mẫu nữa cơ, nếu mẫu nào cũng thế thì e là năm nay mấy đứa công mất thôi.”
Quần áo đẽ dường , kiểu dáng tân thời bắt mắt, chuyện buôn bán chắc chắn sẽ vô cùng khởi sắc.
Lý Hữu Quế chợt nảy suy nghĩ, xưởng của họ quy mô đủ lớn để ôm đồm quá nhiều, thì chi bằng tập trung sản xuất mũi nhọn năm sáu mẫu chủ lực, nhanh chóng hàng để tung thị trường .
Dẫu xưởng tuyển thêm ngần nhưng trong một sớm một chiều là tay mơ mới nghề, sản lượng cũng chẳng thể tăng vọt ngay , chẳng thà tập trung lực đ.á.n.h mạnh vài mẫu đinh.
Hàng thể tự bán lẻ tại cửa hàng, thể bán buôn cho khách sỉ, mối ăn béo bở như thế mà thì thiệt thòi quá lớn.
“Chị Lý, xưởng nhà cừ thật đấy.”
“Thôi xong , thế thì năm nay em chẳng để dành đồng nào mất.”
“Không , em kiềm chế bản , mua tối đa ba chiếc thôi.”
“A a a, chị Lý ơi, chị nhất định giảm giá cho nhân viên tụi em đấy nhé.”
Không mua thì cam lòng cho ? Ăn cơm cũng mất ngon, ngủ nghê cũng chẳng yên, nhưng dẫu vẫn tự kiềm chế lượng mua sắm đôi chút.
Các cô gái đồng thanh nài nỉ Lý Hữu Quế để cho họ mức giá ưu đãi dành cho nhân viên, như tiền tiết kiệm thể mua thêm một chiếc nữa.
Lý Hữu Quế đáp: “Được , giá nhân viên của các em sẽ bằng đúng giá bán buôn, nhưng mỗi chỉ mua tối đa ba chiếc thôi, nhiều hơn là đấy.”
Cô sợ sẽ thừa cơ tuồn hàng ngoài bán cho khác, như sẽ ảnh hưởng đến quyền lợi của những bạn hàng lấy sỉ của cô.
Mọi đều vui vẻ đồng ý, thế nhưng quần áo tạm thời vẫn thể mua mang về ngay. Lý Hữu Quế rõ lùi ít nhất hai mươi ngày hoặc một tháng nữa, tùy thuộc tình hình sản xuất thực tế tại xưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-475-nguoi-mau.html.]
Lúc tiết trời vẫn chuyển lạnh, áo khoác mua về cũng thể mặc ngay , ít nhất hơn một tháng nữa mới dịp xúng xính diện đồ.
Các cô gái cũng chẳng hề vội vàng, đằng nào quần áo sờ sờ ở đây , chẳng chạy mất .
Sau khi niêm phong cất kỹ quần áo kho, Lý Hữu Quế lập tức gọi điện thoại cho Bao Phong.
“Anh Phong, mấy chiếc áo khoác may thực sự quá xuất sắc. Có điều thời gian của chúng còn nhiều nữa, xem liệu thể tập trung sản xuất năm mẫu ? Hai mẫu áo khoác , hai mẫu váy liền và một mẫu áo len? Làm như sẽ giúp chúng chiếm lĩnh thị trường nhanh hơn, chỉ cần lượng hàng của chúng tung đủ lớn thì các xưởng nhái mẫu sẽ chậm chân hơn. Khi công nhân may quen tay mấy mẫu thì tốc độ sẽ đẩy lên nhanh, đó chúng sẽ tiếp tục may thêm những mẫu tương tự nhưng thuộc phân khúc tầm trung và bình dân để cạnh tranh trực tiếp với hàng nhái thị trường, thấy thế nào?”
Lý Hữu Quế lúc thực sự cảm thấy lực bất tòng tâm. Nếu vì nhà xưởng đủ rộng, công nhân đủ nhiều thì họ còn thể sản xuất với quy mô lớn hơn nữa. Những mẫu quần áo đẽ như thế, hàng nhái e rằng chỉ trong vòng nửa tháng là sẽ nhan nhản khắp nơi.
Món tiền béo bở cô cũng thâu tóm trọn vẹn, cô chẳng chê tiền bao giờ, nếu để khác nẫng tay kiếm lợi từ những mẫu thiết kế thì cô sẽ tiếc đứt ruột mất.
Bao Phong Lý Hữu Quế khen ngợi thì khép miệng, những bộ đồ lộng lẫy đến nhường nào chứ? Chẳng cần Lý Hữu Quế nhắc nhở, bản cũng trăn trở nghĩ tới vấn đề , nỗi lo âu và sự tiếc nuối trong lòng tuyệt đối chẳng kém gì cô.
“Hữu Quế , mấy ngày nay cũng đang đau đầu suy nghĩ về mấy chuyện đây, thể là hai đứa cùng suy nghĩ. Em đúng, chúng thể ôm đồm sản xuất quá nhiều mẫu, xưởng thực sự gánh xuể. Mình kịp thì chắc chắn sẽ bắt chước theo trào lưu, tiền bạc khác hốt hết, chẳng khác nào chúng đang từ thiện công cho họ.”
“Ý kiến em đưa , gợi mở cho một hướng . Anh nghĩ xưởng chính của chúng chỉ nên tập trung sản xuất hàng cao cấp chất lượng , còn việc may hàng nhái bình dân thì cứ giao cho các xưởng vệ tinh khác gia công, chúng tự cướp lấy việc ăn của chính . Tốt nhất là khi chúng tung mẫu mới thị trường năm ngày thì bắt đầu cho xưởng vệ tinh chạy hàng, em thấy thế nào? Những xưởng gia công kiểu quen ít, thể thuê ngoài giao việc cho họ.”
Bao Phong tính toán còn chu và cặn kẽ hơn cả Lý Hữu Quế, cũng chẳng đời nào chịu để miếng bánh béo bở do kẻ khác xâu xé, nuốt trôi cục tức .
Lý Hữu Quế xong liền thấy phương án còn thiện hơn cả những gì nghĩ, hơn nữa bạn đồng hành cùng tư duy với , quả thực là một sự bất ngờ đầy thú vị.
“Anh Phong, em nghĩ kỹ , lùi ba đến năm ngày thành vấn đề, nhưng nhất vẫn nên xem phản ứng của thị trường . Hay là cứ xem hiệu quả bán buôn của chúng đợt đầu thế nào hãy quyết định giao gia công bên ngoài? Hoặc là đợi tín hiệu từ phía em nhé?”
Cô bàn bạc kỹ lưỡng với Bao Phong, hai chuyện với xưa nay chẳng bao giờ giấu giếm, đều là những con thẳng thắn thực tế.
Đề xuất Bao Phong tán thành. Dù thì các xưởng gia công bên ngoài cũng như nguồn vải vóc đều thể chủ động khảo sát nắm bắt , chỉ cần tín hiệu từ Bắc Kinh truyền về là phía thể lập tức bấm máy cho xưởng chạy hàng ngay.
Hai đối tác ăn cứ thế thống nhất xong xuôi chuyện kinh doanh qua đường dây điện thoại. Lý Hữu Quế còn dặn Bao Phong rằng cô sẽ tạm thời ém lô hai nghìn chiếc áo , đợi gửi tiếp đợt hàng hai đầu Nam Bắc sẽ đồng loạt mở bán thị trường.
Hơn nữa, Lý Hữu Quế còn lên một kế hoạch chi tiết cho dòng hàng nhái bình dân. Cô dự định sẽ gọi điện trao đổi thêm với Long T.ử Kiện và Lý Kiến Hoa, chỉ cần ai nguyện vọng kinh doanh thì đều thể trực tiếp đến xưởng của họ lấy hàng về phân phối.
Hiện tại, xưởng may cũng thuê sạp tại các khu chợ bán buôn quần áo lớn ở Dương Thành, thể tuyển dụng thêm một đồng chí phục viên đến các công việc khuân vác, bốc dỡ hàng hóa.
Bao Phong xong kế hoạch thì mừng rỡ khôn xiết. Lúc thiếu thốn đủ thứ, duy chỉ nhân lực là chẳng bao giờ thiếu. Những nỗi âu lo đau đầu của khác đều bận tâm, may mắn bản một bạn đồng hành tài giỏi cự phách như Lý Hữu Quế.
Chỉ trong vòng đúng một tuần lễ, xưởng may ở Dương Thành gửi tiếp cho cô hai nghìn chiếc áo nữa, đồng thời nhắn rằng ba ngày phía cô thể chính thức mở bán. Đầu Dương Thành sẽ mở bán muộn hơn vài ngày, dẫu một phần ba lượng hàng xuất xưởng hiện tại đều đang tập trung ở Bắc Kinh, hàng nhái dẫu nhanh đến mấy cũng chẳng thể nào lan ngược phương Nam trong vòng nửa tháng .
Hai nghìn chiếc hàng mới chuyển là hai mẫu váy liền mùa đông, dùng để mặc lót bên trong áo khoác , thời điểm đem bán thực sự là đúng lúc, đúng mùa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Rất nhanh đó, ngày hẹn mở bán đến. Đêm ngày mắt sản phẩm, Lý Hữu Quế gọi điện thông báo cho Bao Phong.
Vào ngày chính thức mở bán, bộ các cô gái bán hàng tại tất cả các cửa hàng đều diện lên những chiếc váy liền mà ưng ý nhất, một nửa nhân viên còn khoác thêm chiếc áo dáng dài bên ngoài. Toàn bộ đều phối đồ khéo léo dựa vóc dáng và màu da của từng , trông cực kỳ bắt mắt, vô cùng thời thượng. Các cô gái khoác lên bộ cánh , ai nấy bỗng chốc đều hóa thành những mỹ nhân kiều diễm.
Không chỉ , Lý Hữu Quế còn đặc biệt cho vài tấm biển hiệu bắt mắt đặt ngay cửa tiệm. Những lúc vắng khách hoặc lượng khách thưa thớt, cô bố trí một cô gái đón khách ở cửa, chẳng khác nào một mẫu sống động bằng xương bằng thịt.