Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 485: Thần Tài

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:38:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Niềm tin cứ thế mà gây dựng nên.

 

Rất nhanh đó, các đồng chí đến từ Tây Tỉnh lượt lấy sỉ mỗi hơn nghìn tệ tiền hàng từ xưởng may rời . Sau khi trở về, họ định kỳ ba đến năm ngày gọi điện một để báo cáo tình hình cho vợ chồng La Đình và Lý Hữu Quế, nếu gặp vấn đề gì cũng thể gọi điện tới xin chỉ dẫn.

 

Còn các đồng chí ở Bắc Tỉnh, kể từ khi trải qua ba ngày bày bán ở sạp hàng rong bên ngoài, sự tự tin đổi. Có chỉ trong ba ngày kiếm hơn ba mươi tệ, ít nhất cũng thu về ngót nghét mười tệ.

 

Số tiền đủ để họ chi trả cơm nước ở Dương Thành. Sau đó, họ xưởng học hỏi quy trình sản xuất trang phục cùng bộ dây chuyền gia công, từng công đoạn, từng bước thực hiện, từ chi phí vải vóc đến giá nhân công, mất trọn bốn năm ngày mới nắm bắt hết thảy. Cuối cùng, họ đưa đến mấy quầy bán sỉ để học cách chào bán và phân phối hàng sỉ.

 

Định hướng mà Lý Hữu Quế truyền đạt cho họ chính là bán buôn kết hợp bán lẻ; bán buôn thì xoay vòng vốn nhanh, đẩy hàng cũng nhanh, còn bán lẻ tuy lãi dày hơn nhưng tốc độ tiêu thụ chậm, dễ dẫn đến tồn đọng hàng.

 

Trải qua hơn mười ngày học trọn vẹn một khóa đào tạo như thế, những ai chí ăn đều hiểu thấu đạo lý . Họ vô cùng cảm kích vợ chồng La Đình và Lý Hữu Quế, đây quả thực là cầm tay chỉ việc, dạy họ cách kiếm tiền.

 

Trên đời đúng là vẫn những đồng chí bụng đến thế.

 

Các đồng chí ở Bắc Tỉnh nhập hàng với lượng lớn hơn hẳn so với ở Tây Tỉnh, chủ yếu là vì tỉnh của họ ở xa hơn, mỗi mất quá nhiều thời gian mà chi phí đắt đỏ, thế nên hầu như ai nấy đều gom hàng từng mấy nghìn tệ một đợt.

 

Dạo gần đây Bao Phong đúng là ngủ cũng ngoác miệng . Tháng công việc kinh doanh của xưởng may thuận lợi ngoài sức tưởng tượng, mà đấy mới chỉ là tháng thôi, cũng mới chỉ hai đợt tới lấy hàng.

 

Lý Hữu Quế đúng là Thần Tài sống mà.

 

Thời điểm giáp Tết là lúc thị trường may mặc sôi động và hốt bạc nhất trong năm, ai mà nỡ bỏ lỡ cơ hội cơ chứ!

 

Lý Kiến Hoa gần như cứ một tuần ghé sang một , nếu bận tới thì nhờ Lý Hữu Quế gom hàng gửi tàu hỏa giúp.

 

Rất nhanh, khi Tết Dương lịch qua thì cũng đến kỳ nghỉ của trường đại học. Lý Hữu Quế cuối cùng thành các môn thi, từ giờ còn tất bật chạy đôn chạy đáo khắp nơi nữa.

 

Công nhân xưởng may cũng nghỉ, Bao Phong cùng cô ở xưởng đối soát doanh thu, lợi nhuận và tiền chia cổ tức trong suốt ba tháng qua. Hai mất trọn hai ngày mới tính toán đấy.

 

Tổng doanh trong ba tháng đạt mức 2.864.280 tệ, trừ các khoản giá vốn, tiền thuê nhà xưởng, nhân công, điện nước và chi phí mặt bằng sạp buôn, lợi nhuận ròng thu về là 501.362 tệ.

 

Xưởng may kiếm bộn tiền thì Lý Hữu Quế và Bao Phong từ , nhưng ngờ thể hốt bạc đến mức độ . Hơn năm mươi vạn tệ thực sự là một con khổng lồ, huống hồ lúc họ tiếp quản đúng độ thu đông, mẫu mã dẫu nhiều đến mấy cũng chẳng kịp sản xuất hết, gần như bộ đều là vội vã tăng ca may gấp rút cho kịp tiến độ.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

May mắn , thời buổi thị trường đang thuộc về bên bán, quần áo của họ bất kể từ kiểu dáng, thiết kế cho đến chất lượng vải vóc và giá thành đều chiếm ưu thế tuyệt đối, thế nên việc buôn bán mới đắt như tôm tươi.

 

Bao Phong kích động đến mức tít cả mắt, khoản tiền bỏ đầu tư rốt cuộc đổ sông đổ biển nữa .

 

“Chị , chị thực sự quá đỉnh luôn.”

 

Anh kìm mà gọi Lý Hữu Quế một tiếng chị, phục sát đất cũng xong. Chứ nếu để tự , cố lắm cũng chỉ đến mức lỗ vốn mà thôi.

 

Lý Hữu Quế cũng tươi rạng rỡ: “Được , giữ hai mươi lăm vạn để mua nguyên vật liệu, còn chia thôi. Anh Phong, cứ lấy bảy vạn đem trả nợ, nhưng đợt chia cổ tức nhận ít một chút đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-485-than-tai.html.]

Nghĩ đến khoản nợ bảy vạn mà Bao Phong vay, Lý Hữu Quế quyết định chia cho nhiều hơn một chút , phần tiền cô nhận cũng đủ để trả nợ ngân hàng. Vả từ đợt gom hàng chuyển về thành phố Bắc Kinh cho đến Tết, chắc chắn cô sẽ thu về thêm sáu, bảy vạn tiền hàng, hai Lý Kiến Hoa chia lợi nhuận cho cô cũng ngót nghét cả vạn tệ, dòng tiền xoay vòng tạm thời là vấn đề.

 

Bao Phong ngờ Lý Hữu Quế chu đáo nghĩ cho đến , trong lòng tràn ngập cảm kích.

 

“Được, chị ơi, từ nay về chị chính là chị ruột của em! Cứ theo chân chị là thịt ăn. Hữu Quế, chị cứ yên tâm, Bao Phong em xin ghi khắc ân tình trong lòng.”

 

Chẳng Lý Hữu Quế dựa dẫm , mà rõ ràng chính là đang nương tựa Lý Hữu Quế, điều Bao Phong nhận thức vô cùng rõ ràng.

 

Sau đó, hai bắt tay việc bận rộn chia tiền cho tất cả cổ đông lớn nhỏ, căn cứ theo tỷ lệ cổ phần mà phân chia, nhanh chóng gửi tiền cho .

 

Bao Phong lấy bảy vạn, Lý Hữu Quế nhận năm vạn năm, Lý Kiến Hoa ba vạn, chị em dâu cô cháu nhà Vương Lộ nhận hai vạn năm, những khác thì chia theo mức cổ phần thực tế. Ngoại trừ Bao Phong, Lý Hữu Quế và Lý Kiến Hoa , những cổ đông khác những thu hồi vốn liếng ban đầu mà còn bỏ túi thêm một khoản lợi nhuận kếch xù.

 

Ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

 

Việc phân chia tiền nong mất đứt năm ngày trời. Nhân dịp Tết đến, xưởng may cho công nhân nghỉ lễ; nếu ai về quê ăn Tết mà chọn ở xưởng tiếp tục việc thì tháng Tết sẽ thưởng thêm một trăm tệ tiền lương, bao bộ ăn ở. Hơn nữa dịp Tết ngoài việc nhận bao lì xì, công nhân còn nghỉ hai ngày 30 và mùng Một, mời ăn một bữa tiệc linh đình.

 

Vừa công bố tin mừng , trong xưởng lập tức đến hai phần ba công nhân quyết định ở tiếp.

 

Tận một trăm tệ tiền tăng ca cơ mà, tiền mà kiếm thì mới là đồ ngốc.

 

Đãi ngộ việc tại xưởng may chẳng chê , tuy mỗi ngày mười hai tiếng, nhưng cơm nước bữa nào cũng tươm tất với hai món mặn hai món chay, ở nhà khi còn chẳng bao giờ ăn ngon đến thế. Đã xưởng còn bao ăn bao ở, tiền lương cầm về là thu nhập ròng.

 

Sau khi xử lý xong xuôi chuyện sổ sách tài chính, Lý Hữu Quế mới tiết lộ cho Bao Phong một tin tức.

 

“Anh Phong, sang năm em định mở một xưởng thực phẩm, hứng thú góp vốn ? Xưởng em tính rủ năm cùng chung vốn, em một phần, một phần, Long T.ử Kiện một phần, em nhờ La Đình tìm thêm hai bên nữa là vặn.”

 

Xưởng mì ăn liền, chi phí đầu tư tương đối thấp.

 

Bao Phong hiểu ngay Lý Hữu Quế đang cố ý nâng đỡ . Cô thiếu tiền mà cần hùn vốn mở xưởng, bản cô thừa sức tự . Lúc tìm hợp tác chẳng qua là kéo cùng chung hưởng và tạo thêm vây cánh chống lưng mà thôi.

 

“Được chứ chị! Cho em xin một chân! em dám nhận một phần năm , em chỉ cần một ít cổ phần là thỏa mãn , chị cứ nắm phần lớn, còn chị định đoạt thế nào cũng . Cần em bỏ bao nhiêu vốn, tới lúc đó chị cứ bảo em một tiếng.”

 

Để mở xưởng , nhanh nhất cũng mất bốn tháng, chậm thì nửa năm. Do đó, Bao Phong tính rằng đợi đến đợt chia cổ tức ba tháng , chắc chắn sẽ gom đủ tiền đó.

 

Trong lòng Lý Hữu Quế cũng tính toán như . Kéo Bao Phong chung chỉ vì hai hợp tác ăn ý, vui vẻ nên tiện tay dắt theo kiếm ăn cùng.

 

Phía Long T.ử Kiện càng sảng khoái hơn, xong kế hoạch của Lý Hữu Quế thì dứt khoát đồng ý góp vốn ngay, còn bảo tiền thể chuyển khoản cho cô bất cứ lúc nào.

 

Vốn liếng thì thể thu nhanh như thế , nhân lực cô còn tìm đủ, hơn nữa khả năng mở xưởng ở cả hai nơi cùng lúc. Đến lúc đó rót vốn cả hai bên, kiểu gì cô cũng chuẩn sẵn ít nhất mười vạn tệ.

 

Thời buổi ăn quả thật dễ dàng, bừa thứ gì cũng hái tiền, chỉ điều tiền tiêu cũng nhanh tựa gió cuốn.

 

 

Loading...