Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 533: Đồng Chí Lý Hữu Quế Yêu Nước

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:39:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật đùa thế?

 

Cả nhà trân trân, ai dám tin những lời Lý Hữu Quế .

 

Niềm tin của cô đất nước quả thực quá lớn, mà bản cô cũng quá đỗi tự tin.

 

“Hữu Quế, em bên đó ? Em ngoài bao giờ .”

 

Chị dâu hai tính vốn bộc trực dám nghĩ dám , lập tức phản bác ngay, từng nước ngoài thì lấy quyền lên tiếng.

 

Chị dâu cả cạnh cũng gật đầu đồng tình, chị cũng đinh ninh chắc chắn bên Tây hơn đứt bên .

 

Bố La trái hết sức tán thành và ủng hộ cô con dâu út, ông cảm thấy chẳng ai lòng yêu nước nồng nàn như Lý Hữu Quế.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Chị hai, rời xứ thì hèn. Lại còn câu , cùng giống nòi thì bụng ắt khác. Chúng sang bên đó, chen chân công dân hạng hai là may mắn lắm , vì sang đất chuốc lấy ấm ức, chẳng bằng tập trung xây dựng quê hương đất nước , cho tổ quốc ngày một tươi giàu mạnh, thế hơn ?”

 

“Em chẳng cần bước chân ngoài cũng hiểu rõ, nơi đất khách muôn trùng quạnh quẽ, dẫu định cư cả trăm năm thì bản xứ vẫn coi là kẻ ngoại lai. Cuộc sống bên đó sướng đến chứ? Trừ phi chị mang theo cả núi tiền, cần lụng cũng ăn tiêu. Bằng , sinh viên đại học sang bên cũng chỉ tìm chân rửa bát đĩa, ở trong nước chị lãnh đạo oai phong thế nào, sang xứ cũng chỉ đành thuê trong quán ăn mà thôi.”

 

“Mọi đừng tin, những ai ngoài về đều khen nức nở, vì ư? Bởi vì nước chuộng thể diện, báo tin mừng giấu tin buồn, khổ sở nhục nhã cũng chẳng dám hé răng than vãn, sợ mất mặt, sợ đời coi khinh. Nước ngoài thực sự đẽ như trong mơ , trừ phi chỉ sang du học du lịch đôi ba ngày, chứ tính chuyện định cư lâu dài thì dẹp cho rảnh.”

 

bằng trải nghiệm chân thật. Mấy chục năm hỏi những từng di cư nước ngoài, những kẻ bôn ba sang phương Nam lập nghiệp, ai mà thở dài thốt lên rằng, nếu đất nước về giàu mạnh và phát triển rực rỡ đến thế, họ tuyệt đối chẳng dứt áo .

 

Hiện tại nước ngoài phồn hoa tiện nghi thật đấy, nhưng chẳng qua mấy mươi năm nữa thời thế đổi dời, phong thủy luân chuyển mà thôi.

 

Hai chị em dâu ngơ ngác, nước ngoài đáng sợ đến thế thật ? Thế cớ thiên hạ ai nấy đều đổ xô tìm đường xuất ngoại? Rốt cuộc họ nên tin ai bây giờ?

 

Mấy đàn ông cùng rơi trầm tư. Niềm tin sắt son mãnh liệt của Lý Hữu Quế vận mệnh đất nước, ngay cả những đấng mày râu nhà họ La cũng khó lòng đạt tới. Nguyên nhân chủ yếu là họ dám tin, bởi thực tế lúc phương Tây vượt trội hơn trong nước quá nhiều, thể thừa nhận, và chẳng ai mất bao nhiêu năm nữa nước mới bắt kịp và vượt qua họ.

 

Lý Hữu Quế thừa họ khó mà tin ngay , nhưng cô cũng thể bộc bạch rằng thấy tương lai mấy chục năm .

 

Tuy , cô vẫn dặn dò: “Bố , cả chị dâu, hai chị dâu, nếu ai gom tiền nước ngoài mà cần bán nhà gấp thì nhất định báo cho con nhé. Giá cả hợp lý là con gom mua ngay.”

 

Kiếp từng một câu chuyện tiếu lâm thật: nước ngoài kiếm bạc triệu mà bán tống bán tháo căn tứ hợp viện của tổ tiên, mấy chục năm cày cuốc tích cóp vài triệu đô la hồ hởi mang về nước hưởng thụ tuổi già, ai ngờ căn tứ hợp viện năm xưa lúc giá hàng trăm triệu tệ.

 

Cả đời đầu tắt mặt tối lụng cật lực, kết cục tính tính còn chẳng bằng giá trị gia tăng của căn tứ hợp viện bán năm nào, còn chẳng nhọc công đổ mồ hôi sôi nước mắt.

 

Món hời Lý Hữu Quế nhất quyết ôm lấy. Cứ mua gom thêm vài căn tứ hợp viện, mấy chục năm chỉ cần bán một căn là đủ cho cô ăn chơi xa hoa, tiêu xài thả phanh suốt cả đời.

 

Bố La, La: “...”

 

Anh cả, chị dâu cả, hai, chị dâu hai: “...”

 

Lại mua nhà nữa ư?

 

sở hữu bao nhiêu căn nhà , ở cho xuể? Cả nhà chỉ trố mắt .

 

qua những lời , chí ít bố La và La Đình hiểu rõ một điều, Lý Hữu Quế thực sự chẳng hề màng tới chuyện du học, rời xa tổ quốc, và trong lòng cô ấp ủ một niềm tin kiên định gì lay chuyển nổi tương lai của đất nước.

 

Tốt lắm.

 

Đất nước cần những đồng chí như Lý Hữu Quế, ai ai cũng tràn trề lòng tin như cô thì sợ gì tổ quốc cường thịnh, phồn vinh?

 

Dù thế nào chăng nữa, chị dâu cả và chị dâu hai vẫn chẳng thể hiểu nổi, trong lòng vẫn tiếc hùi hụi cho cô.

 

Chẳng mấy chốc, cả khu tập thể đều truyền tai nguyên do vì cô con dâu út nhà họ La chịu du học: chê nước ngoài bằng trong nước nên chẳng thèm .

 

Thế mà cũng kẻ chê nước ngoài dở cơ đấy? Thời buổi đúng là chuyện lạ bốn phương. khổ nỗi , mà là , chẳng thèm , điều càng khiến ít ghen ghét đỏ cả mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-533-dong-chi-ly-huu-que-yeu-nuoc.html.]

 

Cơ mà may quá, Lý Hữu Quế , chứ loại như cô lãng phí chỉ tiêu cơ chứ? Đằng nào cô cũng thiết tha gì .

 

La Hạo và La Hãn từ sớm tỏng sẽ đời nào bỏ , bởi vì mỗi khi trò chuyện với hai đứa bằng ngoại ngữ đều giảng giải cho chúng nước ngoài thực chất . Đám ngoại quốc căn bản chẳng coi trọng , bao giờ đặt ngang hàng với họ, chuyện công bằng càng cửa, thế nên xứ cũng chỉ thường thôi.

 

Hai em tuổi còn nhỏ xíu khắc ghi chân lý: ổ vàng ổ bạc chẳng bằng ổ rơm nhà .

 

Các cô, các thím trong khu tập thể hễ chạm mặt hai em là kìm mà xuýt xoa tiếc nuối:

 

“La Hạo, La Hãn, các cháu chịu xuất ngoại mà cũng chẳng đưa các cháu theo, đúng là chẳng nghĩ cho tương lai của các cháu gì cả.”

 

“Các cô bảo cho mà , bên Tây sướng lắm, các cháu thì uổng phí cả một đời.”

 

“Chẳng hiểu các cháu nghĩ cái gì trong đầu nữa, nếu là cô thì lúc chắc chắn bồng bế con cái theo cùng, thể lỡ dở tương lai của con chứ.”

 

cũng chẳng hiểu nổi, cơ hội vàng như thế mà vứt bỏ. Hay là bố cháu cho cháu đấy?”

 

...

 

Hai em mấy cô mấy chị xung quanh bằng ánh mắt khó hiểu và kỳ quặc vô cùng, nước ngoài ho thế bản họ tự mà ?

 

Mẹ bảo tức là , ai thích thì cứ việc , đằng nào cũng thèm.

 

“Các cô ơi, cháu thì các cô ạ.”

 

đấy các chị, bọn em thì các chị thôi.”

 

Đừng hòng coi hai đứa nhóc là trẻ con khờ khạo, chúng lanh lợi lắm đấy. Mấy cô mấy chị chẳng qua là ăn nho thì chê nho còn xanh mà thôi.

 

Mọi : “...”

 

Nếu mà thì họ bay biến từ lâu , việc gì đây mà ghen ăn tức ở?

 

mà lũ con nít ranh thì hiểu cái nỗi gì, với chúng cũng như đàn gảy tai trâu.

 

Thế là họ đành tha cho hai nhóc tì.

 

Chẳng bao lâu , hai vợ chồng Lý Hữu Quế và La Đình cùng ngoài tản bộ. Vợ chồng họ xuất hiện liền tách kéo sang hai bên.

 

Đám đàn ông kéo La Đình trò chuyện. Ai nấy đều rõ tình hình nhà , với cánh đàn ông thì họ chẳng thèm ghen tị chuyện vợ cơ hội xuất ngoại, mà chỉ phát ghen vì vợ quá chu vì gia đình, sẵn sàng vứt bỏ cả suất du học vì chồng con.

 

Phía cánh đàn bà thì hóng hớt hơn nhiều, giờ chính chủ lộ diện, cơ hội moi móc tin tức ngàn năm một là đây chứ .

 

“Cô giáo Lý, cô thực sự ? Thế chẳng cơ hội ngàn vàng rơi tay khác ?”

 

“Bây giờ cô du học, học hàm với chức vụ với những tu nghiệp nước ngoài về, tiếc đứt ruột chứ.”

 

đấy, ít cũng nên mở mang tầm mắt một phen chứ.”

 

bảo du học về là như mạ một lớp vàng ròng, thăng chức tăng lương kiểu gì cũng tới lượt.”

 

cũng phong phanh tiền bên Tây dễ kiếm lắm, ở nhà lầu to đùng cả vườn hoa, xe các thứ thiếu thứ gì. Nhà cao tầng bên đó san sát, đường sá rộng sạch bóng, công viên thì thênh thang đẽ, đồ đạc ê hề mà rẻ bèo, tóm là cái gì cũng tuyệt vời ông mặt trời.”

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Nghe ai bốc phét thế ?

 

 

Loading...