Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 539: Bàn Chuyện Đổ Bể

Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:39:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơ ngơi gia nghiệp lớn như thế.

 

Sính lễ ít ỏi thế thì còn thể thống gì nữa?!

 

Nhà họ Trương nuôi dạy một cô sinh viên đại học dễ dàng lắm ? Huống chi còn đang công tác ngay giữa thủ đô cơ mà?

 

Đây chính là phượng hoàng vàng bay từ trong thôn xóm đấy.

 

Quý giá bao nhiêu.

 

Sao thể tùy tiện gả cho dễ dàng như thế ?! Thế nên bố Trương Phượng Linh đồng ý.

 

Mẹ Trương: “Bà thông gia , một nghìn tệ tiền sính lễ thì ít quá đấy! Vợ chồng nuôi Phượng Linh khôn lớn ngần chẳng dễ dàng gì, năm nghìn mười nghìn thì mối hôn sự chúng nhận .”

 

Bố Trương bên cạnh cũng gật đầu đồng tình, ngoài các khoản sính lễ khác cũng bớt, bằng sẽ gả con gái.

 

Cha Lý và Lý quả thực dám tin tai , đầu tiên thấy đòi hỏi tiền sính lễ lớn đến mức .

 

Nhà họ Lý cưới bốn cô con dâu, dâu cả dâu hai thì chẳng cần , tiền sính lễ cũng chỉ một hai trăm tệ, thêm vài bộ quần áo, chăn bông, chậu thùng, phích nước ấm nọ, thời điểm cảnh gia đình chỉ thế, bên thông gia cũng chẳng đòi hỏi cao sang gì.

 

Mấy năm gần đây Lý Kiến Văn và Lý Kiến Hoàn lập gia đình, gia cảnh của hai nhà thông gia còn khá giả hơn nhà họ, đối với sính lễ cũng chẳng yêu sách gì, tất cả đều tùy nhà họ tự định liệu.

 

Đương nhiên, nhà thông gia bụng như thế thì gia đình họ cũng thể để con gái chịu thiệt thòi, cố gắng chuẩn những thứ nhất, mấy gia đình thông gia ở Bắc Kinh đều hài lòng vô cùng.

 

Ai ngờ đến lượt con trai út lấy vợ, nhà thông gia tương lai chê sính lễ quá ít giở quẻ.

 

Hai ông bà lập tức cảm thấy tức giận tột cùng, đây kết , rõ ràng là bán con gái thì ! Hồi Trương Phượng Linh tới nhà mắt, thật cha Lý cảm thấy cô chẳng bằng mấy cô con dâu , nhưng nhờ bao năm qua con gái cả đả thông tư tưởng nên hai mới ngày càng rộng lượng, thèm so đo bắt bẻ Trương Phượng Linh gì.

 

Kết quả bây giờ chẳng nhà họ kén chọn , mà là đang hạch sách họ.

 

Một nghìn tệ tiền sính lễ mà còn chê ít ? Chừng bằng tiền lương nửa năm trời của ít , đấy là còn tính một bộ trang sức vàng, một chiếc xe đạp và một chiếc tivi màu nữa đấy.

 

Hơn nữa, cha Lý Lý cũng nghĩ bụng, e rằng đống sính lễ và tiền một khi đưa sang, đến lúc gả con gái về đây thì cũng một trở !

 

Hai vợ chồng kìm sang con trai út bên cạnh, xem Lý Kiến Nghiệp sẽ phản ứng .

 

Bản Lý Kiến Nghiệp cũng ngờ nhà họ Trương sư t.ử ngoác mồm, mở miệng đòi năm nghìn mười nghìn.

 

“Chú thím, hai thật sự đòi nhiều sính lễ như thế ?” Lý Kiến Nghiệp chỉ liếc bố bên cạnh một cái, điềm nhiên vững như bàn thạch sang gia đình họ Trương đối diện mà hỏi.

 

Trương Phượng Linh lúc trong lòng thắt bất an, lo sợ, nhưng đáy lòng cô thực cũng đòi thêm chút tiền sính lễ.

 

Hồi đỗ đại học, cô từng với trong nhà rằng danh phận sinh viên đại học cùng công việc thì chắc chắn sẽ đòi cho gia đình một khoản sính lễ kếch xù, nên nhà họ Trương mới chịu c.ắ.n răng chu cấp cho cô học.

 

Thế nhưng ở trường đại học, thành tích của cô xuất sắc nhất, dung mạo cũng chẳng xinh nhất, cảnh gia đình đỗi bình thường. Những nam sinh điều kiện thì hoặc gia đình, hoặc chướng mắt cô . Kẻ để mắt tới cô thì đa phần gia cảnh chẳng , hoặc gia đình bình dân, tiền sính lễ chắc chắn chẳng mấy.

 

Khó khăn lắm Trương Phượng Linh mới chọn tới chọn lui tìm Lý Kiến Nghiệp, còn giở chút mánh khóe thủ đoạn thì hai mới chính thức thành đôi.

 

Điều kiện nhà họ Lý đúng là , chị em công việc định thu nhập cao, bố thì các con cùng phụng dưỡng, nhà cửa chuẩn sẵn từ sớm, điều kiện ăn ở vô cùng đàng hoàng.

 

Lúc , đột nhiên Lý Kiến Nghiệp hỏi với vẻ bình tĩnh như , bố Trương lập tức cùng gật đầu cái rụp, chẳng ý định thương lượng nhượng bộ gì cả.

 

Lý Kiến Nghiệp lập tức bật vì tức, tiền nhà chắc chắn lo , nhưng bản thì tuyệt đối thể móc .

 

Đừng là một nghìn tệ tiền sính lễ như bàn, ngay cả trang sức vàng, tivi màu xe đạp, món nào cũng chẳng do tự bỏ tiền túi, bởi vì căn bản chẳng tích cóp nổi ngần tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-539-ban-chuyen-do-be.html.]

Thế nên: “Thế thì thôi , nhà cháu chỉ lo nổi chừng sính lễ thôi, cưới nổi thì cưới nữa.”

 

Lý Kiến Nghiệp đứa ngốc. Anh là con út trong nhà, từ bé chẳng chịu khổ bao nhiêu, tính tình lanh lợi khôn ngoan, suốt ngày thích chạy nhảy khắp nơi, việc học hành tuy bằng các các chị, bằng thì cũng chẳng chỉ học trường sư phạm.

 

Anh bao nhiêu tấm gương sáng của chị , các chị dạy dỗ răn đe suốt bấy lâu nay. Lý Kiến Nghiệp thích Trương Phượng Linh là thật, nhưng còn lâu mới đến mức thì lấy ai.

 

thì tìm cô khác.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chuyện cưới vợ lập gia đình, Lý Kiến Nghiệp thật sự chẳng vội.

 

Thế nên, chẳng cả, thành thì chia tay thôi chứ .

 

Lý Kiến Nghiệp huỵch toẹt, dứt khoát cưới xin gì nữa khiến tất cả đều sững sờ c.h.ế.t lặng.

 

Nhất là nhà họ Trương cùng Trương Phượng Linh, ai nấy đều bàng hoàng trố mắt Lý Kiến Nghiệp.

 

Mẹ Trương kinh ngạc lắp ba lắp bắp: “Chuyện... chuyện ? Sao thể bảo cưới là cưới luôn thế?”

 

Không đúng mà, chẳng nhà họ Lý thiếu tiền ? Sao ngay cả năm nghìn tệ cũng bỏ nổi? Đống sính lễ lúc nãy tính sơ sơ cũng đáng giá hơn ba nghìn tệ , thêm vài nghìn nữa đối với nhà họ Lý là vấn đề gì to tát!

 

“Anh Kiến Nghiệp, thể thế ! Bố nuôi em khôn lớn chẳng dễ dàng gì, bố cũng là vì cho em thôi, thể nhường nhịn họ một chút ?”

 

Trương Phượng Linh cơn hoảng hốt rốt cuộc cũng hồn , vội vàng khẩn khoản van nài bạn trai.

 

Tại chứ? Người nhà họ Lý chi trả nổi, tại thể đồng ý cơ chứ?!

 

Nếu như... nếu như nhà họ Lý đồng ý, thật sự cưới cô nữa thì cô đây?!

 

Sắc mặt Lý Kiến Nghiệp lạnh tanh: “Thế bố nuôi khôn lớn thì dễ dàng lắm chắc? Sính lễ chỉ ngần thôi, em nhường nhịn ?”

 

Xì!

 

Cái ngữ gì thế ?!

 

Chỉ nghĩ cho bản mà chẳng thèm đoái hoài tới khác?!

 

Tiền sính lễ bố chuẩn dẫu đầu thì ở cả cái đất Bắc Kinh rộng lớn cũng chẳng hề ít ỏi gì, ít nhất cũng thuộc hàng khá khẩm trở lên. Đã thế mà còn đòi tăng lên gấp mấy , thế thì chẳng thà để cưới thêm mấy cô nữa cho xong?!

 

Trương Phượng Linh: “...”

 

“Con gái gả nhà các là các tự dưng vớ một sống sờ sờ, cả lẫn tiền lương đều thuộc về nhà các , đáng từng tiền chứ?! Chúng nuôi nó lớn ngần cực khổ bao nhiêu, đòi thêm một chút thì ?!”

 

Mẹ Trương lúc cũng nổi cáu. Nuôi con gái lớn tướng để cho hưởng, giờ đòi chút tiền công ơn nuôi dưỡng thì gì sai? Đi đến cũng lý cả!

 

Cha Lý Lý bàng hoàng cạn lời: “...”

 

Đây mà là chuyện đòi thêm một chút ? Rõ ràng là đang bán con gái!

 

Lý Kiến Nghiệp: “Được , sống sờ sờ cháu với tới, cháu cũng chẳng thèm nữa, ai thích rước thì mà rước. Bố cháu nuôi cháu cũng chẳng dễ dàng gì, tiền thì , chuyện coi như hủy bỏ.”

 

Nói dứt lời, liền phắt dậy tiên, kéo tay cha Lý Lý bên cạnh toan rời .

 

Tưởng là kẻ ngốc chịu trận, bám hút m.á.u chắc? Nếu mà cưới Trương Phượng Linh thật thì nhà họ Trương sẽ ba bữa nửa tháng mò tới đòi đồ, đòi tiền ?!

 

Lý Kiến Nghiệp cho thì Trương Phượng Linh cũng sẽ lén lút tuồn cho thôi. Nhà vợ kiểu quá mức phiền phức khó nhằn, Lý Kiến Nghiệp gánh nổi.

 

 

Loading...