Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 540: Tùy Hứng
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:39:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếp kiếp .
Chẳng ngờ tính cách của Lý Kiến Nghiệp mà đổi là bao.
Chưa đợi nhà họ Trương kịp hồn, Lý Kiến Nghiệp kéo bố rời .
Có điều tiền bữa cơm Lý Kiến Nghiệp thanh toán xong xuôi, điểm hề bủn xỉn, phần của thì trả.
Cha Lý Lý đương nhiên về phía con trai út, hơn nữa hai bước chân thoăn thoắt, chẳng kẻ ngốc chịu trận, chẳng lẽ ở cho c.h.é.m ?!
Nhất là Lý, bao năm qua theo chân Lý Hữu Quế, con gái cả xông pha phía che mưa chắn gió cho, tầm của bà từ lâu khác hẳn ngày xưa.
Nếu con trai út mà nỡ buông cô yêu , bà sẽ lập tức tìm con gái cả xin cao kiến ngay.
Ai cũng thể mặc kệ họ, nhưng con gái cả thì chắc chắn bao giờ bỏ rơi, vả con gái cả lợi hại như thế, Lý việc gì sợ.
Bao nhiêu cô con dâu bước nhà, nhờ sự hiện diện của Lý Hữu Quế mà Lý chẳng kiêng dè ai hết.
Bởi thế, cả nhà đùng đùng về tới nơi, ngay cả tình hình bên ông bà Lục còn kịp báo cáo, Lý vội vã gọi điện thoại cho Lý Hữu Quế.
Tầm giờ , Lý Hữu Quế tan ở trường về tới nhà, Lý gọi là cô bắt máy ngay.
Chỉ một loáng , Lý Hữu Quế nắm rõ ngọn ngành chuyện.
Tính nết ruột thế nào cô tự rõ, còn cha Lý là đàn ông thì chẳng bao giờ nhúng tay chuyện của cánh đàn bà, đúng chuẩn một chủ gia đình kiểu truyền thống. Còn về phần em út, Lý Hữu Quế thấy đôi phần khó hết bằng lời.
Không Lý Kiến Nghiệp , cũng chẳng hiếu thuận, mà là cái tính nết của vẫn cứ phóng túng phong lưu như thế, tóm chẳng hạt giống chung tình gì cho cam.
thế cũng , gặp cảnh như nhà Trương Phượng Linh thì thái độ của Lý Kiến Nghiệp ngược là cách xử lý êm nhất.
Bằng thì đau đầu nhức óc sẽ là nhà họ Lý.
Dẫu Lý Hữu Quế cũng chẳng lo, cô chẳng gì khác ngoài chút tiền bạc và kha khá nhà cửa.
Nếu Lý Kiến Nghiệp nhất quyết đòi cưới Trương Phượng Linh, chấp nhận điều kiện của nhà họ Trương thì bốn già chắc chắn thể ở chung với vợ chồng họ .
Nếu mà sống chung một mái nhà thì chẳng sẽ khiến già tức c.h.ế.t ? Tốt nhất là đừng rước rắc rối .
Kể cả Lý Kiến Nghiệp phụng dưỡng lúc tuổi già thì chẳng vẫn còn Lý Kiến Văn và Lý Kiến Hoàn đó ? Nhà họ quả thật thiếu con trai, cũng chẳng hiếm hoi gì một đứa con trai như thế.
Mẹ Lý trút hết cơn giận xong xuôi, liền chờ con gái cả bày mưu tính kế cho .
“Mẹ, đừng lo, cứ theo lời em út ạ. Sính lễ chỉ ngần thôi, lấy thêm thì bảo em út với Trương Phượng Linh tự mà xoay xở. Hồi cả với hai lấy vợ chẳng cũng thế ? Vả đưa bao nhiêu sính lễ chăng nữa thì e là cũng chẳng mang sang đây , tùy họ .”
“Sợ cái gì chứ, nhiều con cái thế cơ mà. Nếu bố thích ở chung với em út và Trương Phượng Linh thì cứ để bọn nó dọn ngoài ở. Con sẽ thuê cho bố một giúp việc, mắt cứ lo cơm nước với dọn dẹp vệ sinh. Tóm chuyện sính lễ, bố đừng mềm lòng cũng đừng đồng ý.”
Lý Hữu Quế cho Lý một liều t.h.u.ố.c an thần, tiền nhà thì mấy chuyện chẳng đáng là gì. Cô nỗ lực kiếm tiền như để gì? Chính là để đạt tự do tài chính, tự do thể và tự do về mặt tinh thần.
Có tiền thì gì cũng , tiền thì chỉ đành chấp nhận phận.
Thực tế thì cuộc sống sung sướng đều do tiền bạc đắp nên cả, đây chính là sự thật trần trụi nhất.
Mẹ Lý xong cảm thấy khoan khoái , bao năm qua con gái cả từng bà thất vọng, bà cũng tin tưởng đứa con gái cả nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-540-tuy-hung.html.]
Lý Kiến Nghiệp đợi bên cạnh từ lâu, thấy Lý xong là vội chộp lấy ống , chủ động giãi bày với chị cả.
“Chị cả, chị tin em , em loại hồ đồ . Hôn nhân em cưới cũng mà cưới cũng xong. Nếu nhà cô giữ cái thái độ đó thì em chắc chắn chẳng lấy , cái nhà mà đem con gái mua bán thì chẳng hạng t.ử tế gì.”
Nhà họ Trương còn dựa chuyện bán con gái để vơ vét tiền của đồ đạc ? Anh còn đang kiếm chút lợi lộc từ nhà vợ đây ! Anh ngu ngốc, nhà vợ của ba với tư bao nhiêu, công tác thì bố vợ nâng đỡ dìu dắt, cuộc sống thì vợ giúp đỡ, chẳng những tốn tiền túi mà nhà ngoại còn cho thêm chứ.
Phía cả với hai thì khỏi bàn, căn bản chẳng nhà vợ nào kéo chân cả. Nhà đẻ của chị dâu hai tuy khó khăn thật, nhưng cũng là sang giúp việc thì hai mới trả lương, giúp việc chẳng ai chiếm lợi lộc.
Thế cái bộ dạng của nhà họ Trương là thế nào đây?! Lý Kiến Nghiệp chẳng đời nào chịu nuông chiều, cũng định tạo tiền lệ .
Em út như thì Lý Hữu Quế đương nhiên tin tưởng, cô liền an ủi đôi câu, phân biệt nặng nhẹ rõ ràng là .
Còn ở phía nhà họ Trương, nhà họ Lý đầu bỏ một mạch thèm ngoảnh khiến Trương Phượng Linh và bố Trương c.h.ế.t trân tại chỗ.
Đặc biệt là cái dáng vẻ tuyệt tình bàn thì giải tán của Lý Kiến Nghiệp Trương Phượng Linh lúc sợ đến mất mật.
“Mẹ , đòi hai nghìn tệ thôi là , mở mồm là năm nghìn với mười nghìn, ngay cả những nhà giàu nhất Bắc Kinh cũng chắc đưa nhiều tiền sính lễ như thế! Giờ đấy, dọa chạy mất dép , bảo con tìm một gia đình như thế nữa?!”
Trương Phượng Linh thật sự sợ Lý Kiến Nghiệp bỏ rơi , đây là đàn ông nhất mà cô thể với tới , ngộ nhỡ đứt gánh giữa đường thì cô hối cũng chẳng kịp, thế nên kìm mà oán trách bố .
“Kìa, cái yêu của con cứng đầu cứng cổ thế chứ? Có thích con ? Sao ngay cả thương lượng cũng thèm, mặc cả cũng chẳng buồn mặc cả, bảo cưới là dứt khoát cưới luôn?”
Bản Trương cũng từng gặp trường hợp nào như thế bao giờ, dứt khoát gãy gọn quá mức, như chẳng lo tìm vợ .
Trương Phượng Linh thì cạn lời chẳng : “...”
Thế nhưng chuyện cấp bách nhất bây giờ là dỗ dành , gả đó cho bằng , nếu thì cô sẽ chẳng bao giờ tìm đàn ông nào điều kiện như nữa.
“Bố , con khuyên bố nên đồng ý . Nếu con thật sự bỏ lỡ Lý Kiến Nghiệp thì đàn ông tiếp theo e là chẳng đưa nổi một nghìn tệ sính lễ, một bộ trang sức vàng, một chiếc tivi màu với xe đạp . Nhà họ Lý điều kiện như thế, bố cũng lo con về đòi đồ của nhà đẻ.”
“Con bố nuôi con khôn lớn, chu cấp cho con học đại học, cảnh trong nhà thế nào con cũng hiểu rõ. Sau con kết hôn , mỗi tháng con sẽ gửi về cho gia đình năm mươi tệ, gửi liên tục trong năm năm, năm năm tổng cộng là ba nghìn tệ , tiền hề nhỏ . Chỉ gia đình như nhà họ Lý mới dòm ngó đến tiền lương của con dâu, chứ đổi sang nhà khác thì chuyện mang tiền về cho nhà đẻ là điều tưởng, bố thấy thế nào?”
Trương Phượng Linh cơn bấn loạn lúc nãy, khi bình tĩnh thì lập tức nghĩ cách , cô kể cũng thuộc diện khôn lanh.
Cái gì?!
Mỗi tháng mới cho năm mươi tệ?!
Sao mà ? Chắc chắn là đủ .
“Một trăm tệ, gửi trong mười năm.”
Lần là bố Trương lên tiếng, mở miệng mặc cả giá với chính con gái ruột của .
Trương Phượng Linh: “Bố, tám mươi tệ, chỉ năm năm thôi. Lương hiện giờ của con chỉ hơn hai trăm tệ một chút, ở Bắc Kinh tiêu pha tốn kém lắm, cho dù nhà họ Lý bắt con bỏ tiền thì con cái với chi tiêu cá nhân của con cũng cần dùng đến chứ? Tiền riêng con cũng tích cóp chứ?”
“Chín mươi tệ, gửi bảy năm.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chín mươi tệ, con chỉ thể đưa trong năm năm. Được thì , thì bố bán con , e là tiền sính lễ cũng chẳng thu về nổi quá năm nghìn tệ . nếu bố thật sự tùy tiện gả con cho một nhà nào đó thì đừng hòng con đưa một đồng nào về nhà nữa, con sẽ coi như cái nhà đẻ !”
Bố Trương: “...”
“Được.”