Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 570: Người May Mắn
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:43:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấp thỏm.
Bất an.
Lo lắng cũng sợ hãi.
Lý Hữu Quế cảm thấy lẽ kiếp sống hơn kiếp nhiều, đặc biệt là khi tuổi tác cao, bà dường như còn quyết đoán và dứt khoát như thời trẻ nữa.
Bà chỉ một , điều vướng bận kiêng dè cũng đặc biệt nhiều.
Bà sợ sẽ ảnh hưởng đến các con của . Năm xưa khi hai bàn tay trắng mới dám dũng cảm tiến về phía , cho cùng, gánh nặng gia đình của bà bây giờ quá nhiều.
mà, hiện tại bà cũng sống đủ , chỉ cần La Đình thể bảo vệ các con, thì hy sinh một bà thì hề gì?!
Thế là, Lý Hữu Quế chọn một thời điểm khi hai vợ chồng ở nhà một bữa cơm tối, bà cùng La Đình bước thư phòng.
La Đình chẳng nhận điều gì , hoặc giả do trải qua quá nhiều sóng gió, ông còn bình tĩnh hơn cả Lý Hữu Quế.
Hai vợ chồng cùng chiếc ghế sô pha nhỏ trong thư phòng, pha một ấm thơm ngát, yên tĩnh thoải mái, quả là nơi thích hợp để trò chuyện.
Lý Hữu Quế rót cho và bạn đời mỗi một chén , bà nâng chén nhấp một ngụm, mới thong thả cất lời.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“La Đình, ngờ chớp mắt một cái, mấy chục năm trôi qua , chúng đều già cả . Nhớ năm , mới mười bốn tuổi, chính là lúc mới đến thế giới . Khi đó c.h.ế.t ở thời mạt thế trong tương lai, kết quả sống ở quá khứ, kỳ diệu ?!”
“Đến chính cũng ngờ tới, ngoài việc sống , dị năng thức tỉnh ở mạt thế cũng theo sang đây. Thật dị năng của chắc cũng từng nhận đôi chút. chỉ sức lực của lớn, chứ còn gian và dị năng cách ly gian. Nào, cho mở mang tầm mắt một chút.”
Lý Hữu Quế cần La Đình phản ứng thế nào, ung dung thoải mái như đang chuyện phiếm thường ngày, thản nhiên kể cho ông về lai lịch của .
Không chỉ , bà còn biểu diễn ngay tại chỗ, lấy từ gian của một ống dịch dinh dưỡng và nửa bình dịch phục hồi.
Hai chiếc lọ màu sắc khác như dung dịch uống bỗng dưng xuất hiện giữa trung ngay mắt, La Đình vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đổi sắc.
Thật , trong lòng ông lúc vô cùng kích động và vui mừng, hơn nữa chỉ một suy nghĩ: Lý Hữu Quế là kẻ địch mà đây ông từng lúc hoài nghi.
Bà những , mà còn là từ tương lai trở về. Thảo nào năm xưa bà đặc biệt như , lá gan lớn như , còn xa trông rộng, bao nhiêu việc. Không do bà nhiều ý tưởng khác , mà vì bà là trở về từ tương lai của đất nước, cho nên bà mới quốc gia từng bước phát triển như thế nào, hèn chi.
La Đình rốt cuộc cũng vỡ lẽ, trong lòng ông cũng chẳng cảm xúc phức tạp gì, chỉ cảm thấy từng bước của vợ vô cùng xuất sắc. Biết nhiều chuyện tương lai như thế, bà cũng từng nghĩ đến việc chuyện gì kinh thiên động địa, cũng hề chỉ nghĩ cho bản .
Còn về thiên tai nhân họa trong những năm qua, đó là thứ mà Lý Hữu Quế thể ngăn cản , La Đình cũng suy nghĩ trách móc bà.
“Hai ống là thứ gì ? Ở thời mạt thế bà công dụng gì?!”
La Đình vô cùng tò mò về thứ chất lỏng bà lấy . Nếu là thứ vô cùng đặc biệt, Lý Hữu Quế sẽ vô duyên vô cớ mang .
Phản ứng của chồng trong dự liệu của Lý Hữu Quế từ lâu.
Bà mỉm , cầm hai ống nghiệm màu sắc khác bên trong, : “Ống màu xanh lá cây là dịch dinh dưỡng, ở mạt thế chỉ cần uống một ống là thể no bụng cả ngày, giá rẻ chất lượng , là vật tư quan trọng trong đời sống của . Tất nhiên những món mỹ vị cao lương thì chỉ thể tồn tại trong nỗi nhớ mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-570-nguoi-may-man.html.]
“Ống màu xanh lam ? Có mang cho cảm giác hy vọng ? Nó là dịch phục hồi, dùng để hồi phục các chức năng cơ thể thương tổn. Ở mạt thế, mỗi tiểu đội nhiệm vụ đều trang nó, còn hiệu nghiệm hơn cả bác sĩ, cứu sống nhiều đấy.”
Một trong những phát minh tuyệt vời nhất của thời mạt thế, dịch dinh dưỡng cũng , cứu bao nhiêu mạng , thật đáng cảm tạ.
Khi La Đình đến lời giới thiệu về dịch phục hồi, chuyện lúc nhiệm vụ năm xưa cuối cùng thể giải thích thông suốt.
Người cứu ông trong núi Đỉnh Thiên năm đó ai khác, mà chính là vợ hiện tại của ông.
Một ông thương nặng như thế, bao nhiêu kẻ địch truy sát ráo riết đuổi theo phía , thể một về ngôi làng nhỏ ?!
Ai sức lực lớn đến mức cõng ông khỏi rừng sâu núi thẳm, đưa một mạch về tận làng?!
Những điểm vô lý giải thích lúc , giờ đây bộ sáng tỏ.
Hốc mắt La Đình bỗng chốc đỏ hoe. Đã bao nhiêu năm trôi qua, bà từng nhắc đến một lời, cũng đưa bất kỳ yêu cầu nào với ông. Nếu như, nếu như năm đó ông tha thiết cưới bà, liệu Lý Hữu Quế cũng sẽ gượng ép, hoặc sẽ ở bên ông chăng?!
Khoảnh khắc , La Đình dù sống đến bảy tám mươi tuổi cũng gì về Lý Hữu Quế nữa. Người phụ nữ , bà độc lập và kín tiếng đến chứ?! Sao bà chịu tin tưởng ông một chút?! Sao cứ một gánh vác nhiều bí mật đến thế?!
“Hữu Quế, quá may mắn , thấy còn may mắn hơn cả em.”
La Đình nắm lấy tay bà, cảm khái muôn vàn . Bà trọng sinh trở về, kết quả cứu ông, trao cho ông nhiều điều như thế. Gia đình, địa vị, con cái, tiền tài, bộ đều do bà mang .
Cho nên, La Đình cảm thấy mới là may mắn hơn cả Lý Hữu Quế.
Lý Hữu Quế kìm mỉm , bất giác gật đầu. Quả đúng là như , nếu như bà gặp đàn ông như La Đình, lẽ bà sẽ sống độc cả đời, giống hệt như kiếp .
Hai vợ chồng dịu dàng , bao giờ cởi mở lòng như lúc .
Thế nhưng, Lý Hữu Quế lai lịch kiếp của thì chắc chắn mục đích.
Đặc biệt là La Đình nhạy bén chú ý đến hai chữ “mạt thế”, bảo ông suy nghĩ nhiều cho .
Vốn dĩ Lý Hữu Quế thể mang theo bí mật xuống mồ, đằng bà chọn thời điểm để , La Đình liên tưởng đến kiếp mà bà kể.
Như , việc tối nay vợ chọn thẳng thắn với chắc chắn là vô cớ.
“Hữu Quế, em cảm thấy mạt thế vẫn sẽ xảy ?!”
Quả nhiên là đồng chí lão thành công tác và phấn đấu mấy chục năm mặt trận quân ngũ, La Đình mở miệng chỉ trúng trọng tâm.
Lý Hữu Quế chút do dự gật đầu: “Kiếp mạt thế quả thực giáng xuống, nhưng kỳ lạ là bây giờ nhớ rõ rốt cuộc là thời điểm nào nữa. Có lẽ do thời gian quá lâu, cũng thể do hòa nhập quá sâu cuộc sống nơi , đến mức đồng hóa mất .”
“ chọn cho là vì lo lắng cho con cái và hậu duệ của chúng . Nếu gì thì thôi, nhưng đằng đều rõ, thể giương mắt chúng trải qua những ngày tháng như thế?! Sống ở mạt thế quá mức gian khổ, lớn chịu khổ một chút thì , nhưng con trẻ thì...”
Chỉ nghĩ đến thôi, bản Lý Hữu Quế chịu nổi, nếu trải qua thêm một nữa cũng thể chịu đựng . Những đứa trẻ nhỏ nhắn, mềm mại chính là điểm yếu lớn nhất của bà.