Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 573: Lý Mạt
Cập nhật lúc: 2026-09-19 00:43:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mạt , rốt cuộc chừng nào cháu mới chịu lấy chồng hả?! Từng tuổi , thành gia lập thất coi .”
“Mạt, đừng kén chọn nữa, gần bốn mươi , cháu còn chọn như thế nào nữa?!”
“Nó còn kén với chọn gì nữa?! Ngoài việc chọn trong đám đàn ông ly hôn , thì chỉ mấy ông già ế vợ hoặc mấy kẻ vô sinh cho nó chọn thôi.”
“Không lấy chồng là , kể cả mày cưới xong ly hôn luôn bọn tao cũng chẳng ý kiến, dù mày cũng cưới một , thì mày với nhà họ Lý chúng tao.”
“Bọn tao thà rằng mày cưới xong bỏ, như thì chẳng ai gọi mày là bà cô già ế chỏng chơ nữa, ai , ít nhất mày cũng từng cưới, là thứ ai thèm lấy.”
“Nếu do tự nó mua căn nhà sinh thói ngạo mạn, thì mà kén cá chọn canh như thế? Ban đầu nên để nó tự mua nhà, mua xong là chẳng chịu lấy chồng nữa.”
“Nó rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu ? Một thì sống cả đời thế nào ? Về già thì tính ? Chẳng hiểu cái thói đời gì cả.”
...
Dịp Tết, Lý Hữu Quế về quê vài ngày, bất kể là ba cô sáu bà bên họ nội họ ngoại đều ngừng xúm tai cô mà hạch tội.
Cứ như thể cô là tội nhân thiên cổ tội ác tày trời của nhà họ Lý và nhà họ Lại , thật đáng sợ.
Lý Hữu Quế một thoáng ngơ ngác, cô suýt chút nữa quên mất tên kiếp của , trong chốc lát nhất thời nhận cái tên “Mạt” chính là gọi .
Lý Mạt.
, đó chính là tên của cô ở kiếp . Cô dùng cái tên Lý Hữu Quế còn nhiều hơn tên Lý Mạt mấy chục năm, cô sớm quen với nó .
Thế nhưng...
“Các thím, cháu sẽ tùy tiện cưới bừa ly hôn , nếu thế thì cháu thà cưới. Người khác thế nào cháu quan tâm, nhưng cháu trách nhiệm với cuộc đời của chính . Mọi bảo cháu ích kỷ, ích kỷ ?”
“Mọi giương ngọn cờ vì cho cháu, nghĩ cho cháu, nhưng căn bản chẳng quan tâm cháu bằng lòng ? Có vui vẻ ? Vạn nhất kết hôn sinh con, đó ly hôn, một cháu thì , nhưng đứa trẻ vô tội đáng thương, chẳng lẽ đến lúc đó bắt cháu vì con mà nhẫn nhịn ?!”
“Chẳng lẽ cháu sống cả đời là sống vì cách nghĩ, cách của khác ?! Cháu là con chứ máy, cũng con rối! Càng con diều trong tay , lúc nào cũng chịu sự kiểm soát của , thế thì cháu sống còn ý nghĩa gì nữa?!”
“Nếu cháu thấy chướng mắt, đôi bên chỉ thấy ghét bỏ, thì khỏi qua nữa, đỡ mất công hỏng tâm trạng.”
Lý Hữu Quế thực sự nặng lời, nhưng thật sự thể chịu đựng nổi sự ép uổng của những họ hàng . Mang danh quan tâm để khiến khác sống dễ chịu.
Đừng là kiếp chuyện tình cảm của cô , ngay cả chuyện kiếp cô còn bước kìa.
Đời quá gian nan , tha cho , tha cho khác hơn ?!
Sau khi cô đanh thép những lời tuyệt tình với vẻ mặt cảm xúc, bộ đám họ hàng lập tức im bặt. Chỉ điều, khuyên thì khuyên nữa, nhưng càng thêm căm ghét cô.
Những kẻ lời, bọn họ thực sự chẳng ưa nổi.
Buổi gặp gỡ kết thúc trong khí chẳng mấy vui vẻ, đợi khi Lý Hữu Quế rời , mới bắt đầu xả cơn giận kìm nén bấy lâu nay.
“Mọi nó xem, còn tưởng ghê gớm lắm cơ đấy. Đừng tưởng căn nhà là oai, chẳng cũng còng lưng trả góp ?!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Trước cứ tưởng công việc của nó kiếm nhiều tiền lắm, bộ dạng tưởng mua mấy căn nhà, kết quả mấy năm trôi qua , chỉ một căn nhà mà trả nợ cũng chật vật, vênh váo cái nỗi gì?!”
“Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng như giấy. Cái con Mạt tự soi gương xem trông thế nào?! Công việc chẳng , tướng mạo cũng xong, giàu trai mù mắt cũng chẳng thèm ngó ngàng tới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-573-ly-mat.html.]
“ cũng chẳng hiểu trong đầu nó nghĩ cái gì nữa, đầu óc vấn đề chăng, chúng cũng chỉ vì cho nó thôi. Chẳng lẽ nó lấy chồng thì cho chúng ăn, cho chúng uống cho chúng tiền chắc? Chúng đúng là lo chuyện bao đồng.”
“Chuyện của nó, chúng đừng quản, đừng tới nữa, ơn , quản nó cái gì?!”
“Phải đấy, dù nó cũng chẳng tìm đối tượng nào hồn , thể giới thiệu cho nó ngoài mấy kẻ từng ly hôn thì cũng là mấy lão già điều kiện kém cỏi, nó mà ưng ?!”
“Mặc kệ , thèm quản nữa.”
...
Lý Hữu Quế đương nhiên khi rời , những đó sẽ lưng những gì. Cô cũng hết cách , ngoài thở dài thì chỉ nước tránh xa một chút.
Không gặp là xong.
Ở quê cũng chẳng ở mấy ngày, cô vội vàng chuồn về cái tổ nhỏ của .
Đã bao nhiêu , cô vô cùng may mắn vì mua căn nhà , nếu về giá nhà tăng vọt lên tận trời thì cô cũng chẳng thể nào mua nổi.
Dù thì cũng như bây giờ, gió thổi tới, mưa hắt , một ai quyền đuổi cô . Đây chính là ngôi nhà thuộc về một cô, cũng là đường lui cuối cùng của cô.
Về , ngoài những dịp lễ tết tảo mộ , Lý Hữu Quế hầu như ít khi trở về, những lời ong tiếng ve cũng bớt nhiều.
Đến tháng bảy, em họ và em gái hẹn cô dẫn theo hai đứa cháu trai nhỏ du lịch thành phố Bắc Kinh, đây là chương trình thường niên mỗi dịp nghỉ hè của họ.
Mấy năm nay, Lý Hữu Quế thích cùng các em gái và lũ trẻ du lịch khắp nơi, tận hưởng tình đây đó, hoạt động như thế cô thực sự thích.
Bắc Kinh là nơi mà mỗi dân trong nước đều hướng về nhất, kiếp Lý Hữu Quế sống ở đó mấy chục năm, kiếp cũng mới chỉ đến một , chính là
Lần thứ hai.
Đối với Bắc Kinh, cô kích động thấp thỏm, tâm trạng thể là vô cùng phức tạp.
Nơi đó, hẳn là còn yêu thương cùng các con của cô nữa, cũng chẳng còn bất cứ thứ gì.
Kiếp , chẳng qua chỉ là một giấc mộng Nam Kha mà thôi.
Ba phụ nữ và hai bé, một đoàn lớn nhỏ năm đáp chuyến bay từ thành phố Nam Thị đến Bắc Kinh, dù cách từ nam bắc cũng tương đối xa.
Đến Bắc Kinh, họ nhận phòng homestay, cất hành lý xong xuôi thì cả nhóm rủ tìm đồ ăn. Lúc mới chỉ là buổi chiều, vẫn thể ăn chơi, hề lãng phí thời gian.
Lý Hữu Quế quá quen thuộc với Bắc Kinh, nhắm mắt cũng chỗ nào đồ ăn ngon, chỗ nào vui chơi thú vị, ngõ ngách nào mang đậm phong vị lịch sử nhất, căn bản cần lịch trình hướng dẫn gì.
Lúc trải qua chặng đường dài di chuyển, cô cũng dẫn họ xa mà rẽ thẳng trong các ngõ nhỏ, dạo ngõ hẻm ăn món vịt Bắc Kinh chính tông nhất.
Đến sớm như thế , tiệm vịt đó vẫn còn hàng dư, nếu đến muộn thì thường sẽ hết sạch. Quán vịt cực kỳ chuẩn vị, ăn vô cùng ngon miệng, bình thường khó tìm , chỉ khách quen sành ăn mới , bởi vì quán ẩn sâu.
Quả nhiên, hai lớn và hai đứa trẻ tiếc lời khen ngợi quán vịt trong tứ hợp viện nhỏ mang nét cổ kính tao nhã , đặc biệt là khi thưởng thức xong, ai nấy đều cảm thấy uổng công lặn lội đến đây một chuyến, sảng khoái vô cùng.
Trong quán lúc cũng mấy , chủ yếu là đến giờ ăn cơm, đợi đến khi nhóm Lý Hữu Quế ăn gần xong thì thực khách mới bắt đầu lục tục kéo đến.
Mặc dù ăn xong hòm hòm nhưng chủ quán cũng hề ý đuổi khách, những để họ thoải mái mà còn mang ngon tiếp đãi. Điều khiến hai cô em gái cùng hai đứa trẻ càng thêm vui vẻ, còn rôm rả bàn luận về những điểm khác biệt giữa Bắc Kinh và Nam Thị.
Toàn Văn Hoàn