Tần Văn Hoắc thản nhiên : “Bà đưa năm nghìn, tủ lạnh hết hai nghìn, thấy , mua thêm quạt máy các thứ linh tinh nữa thì chỉ còn chừng . Tiền nhà , em đều giữ lấy.”
Phó Minh Tuyết đưa tay nhận: “Chẳng vẫn cần mua đồ ? Chỗ tiền thừa cứ cầm lấy, cần đưa cho em .”
“Không , hết tiền thì về nhà lấy.”
Câu của Tần Văn Hoắc khiến Phó Minh Tuyết cạn lời tập.
Xem cái cách năng kìa.
Sao thể mặt dày kẻ chuyên ngửa tay xin tiền như thế chứ?
“Tiền là chồng em tài trợ cho tổ ấm nhỏ của chúng , em cứ cầm lấy .”
Phó Minh Tuyết:?
Chẳng lẽ do mặt dày mày dạn chạy về đòi ? Anh cũng thể cứ nhè một chồng mà vặt lông mãi thế chứ.
Vặt trụi lông thì tính bây giờ?
mà cũng , bà chồng của cô đúng là giàu thật sự.
Lần lúc họ kết hôn bà cho ít, vung tay một phát năm nghìn tệ, cuộc hôn nhân kiếm còn nhiều hơn tiền cô tích cóp cả hai kiếp cộng .
Tần Văn Hoắc từ trong xấp hai nghìn năm trăm tệ đếm năm trăm, đó nhét trọn hai nghìn tệ còn lòng bàn tay Phó Minh Tuyết.
“Vợ, cầm năm trăm là đủ , chỗ tiền còn em cầm hết .”
Phó Minh Tuyết thấy cầm năm trăm , bèn cất hai nghìn tệ .
Cô đùa một câu: “Mẹ sẽ nghĩ là em bảo về vòi tiền bà đấy chứ?”
“Không , bà tự nguyện đưa mà, hơn nữa, bà tính nết em thế nào, tuyệt đối nghĩ là em bảo đòi tiền .”
“Vợ, em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, tiền vốn dĩ là phần của . Bà chia tài sản xong xuôi cả , năm nghìn chính là phần đó. Về , dù chúng hỏi xin thì bà cũng chẳng còn nữa .”
“Tất nhiên , hai cụ trong tay vẫn còn tiền, đến lúc đó thế nào cũng cho chúng thôi.”
Phó Minh Tuyết:?
Cô thực sự chấn động.
Anh mà còn dòm ngó cả tiền dưỡng già của hai cụ nữa cơ đấy?
Trước cô nhỉ, hóa cái tính thích gặm nhấm của cha thế ?
Trong ấn tượng của cô, Tần Văn Hoắc là kiểu tuyệt đối sẽ bao giờ ngửa tay xin gia đình lấy một đồng cắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-324-ca-nha-keo-den.html.]
Cương trực đến mức ngay cả khi nhà dúi tiền cho, cũng kiên quyết nhận.
Bây giờ thì , lớp kính lọc hình tượng vỡ tan tành từng mảnh.
“Vợ, em cất tiền cẩn thận , chút gì cho em ăn.”
Tần Văn Hoắc dứt lời liền bước về phía nhà bếp.
Phó Minh Tuyết gọi với : “Khoan , tối nay chúng về bên ăn cơm ?”
“Không về. Tự ăn ở nhà.” Tần Văn Hoắc cảm thấy mà về thấy cái bản mặt của Tần Văn Trạch là nuốt trôi cơm .
Chẳng thà hai vợ chồng cứ tự ăn uống ở nhà cho thanh thản.
Phó Minh Tuyết thấy cũng thêm gì nữa.
Cô đợi bước bếp mới lập tức cất tiền đó thẳng trong gian.
Sau đó cô mở tủ lạnh , phát hiện chiếc tủ lạnh mà nhét chật ních.
Có thịt rau, còn cả hoa quả.
Đặc biệt là dưa hấu, khéo ướp lạnh một chút lát nữa thể lấy ăn.
Tần Văn Hoắc bận rộn trong bếp một hồi lâu, đó liền cất tiếng gọi Phó Minh Tuyết ăn cơm.
“Vợ ơi, ăn cơm thôi. Tối nay chúng ăn mì lạnh nhé, còn cả bánh nướng thịt nữa. , em uống nước ngọt ? Trong tủ lạnh đấy, giờ chắc mát lạnh .”
Phó Minh Tuyết ngờ còn cả món .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mì lạnh đấy. Cho em một chai nước ngọt .”
Tần Văn Hoắc lấy từ tủ lạnh hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương.
Lại mang nửa quả dưa hấu bổ thành từng miếng vuông vức.
lúc hai đang chuẩn ăn cơm thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Để mở cửa.”
Tần Văn Hoắc dậy mở cửa, khi thấy hai vợ chồng Tần Văn Trạch, ánh mắt lập tức dời chỗ khác, rơi thẳng lên Tần Nhược Xảo.
Nét mặt trong nháy mắt dịu dàng nhiều.
“Xảo Xảo, đây, chú bế nào.”