“Anh tin em.” Tần Văn Hoắc vô cùng tin tưởng năng lực của vợ .
Kiến thức của cô vốn dĩ vượt xa khỏi phạm vi sách vở , tầm cỡ mà còn thi thì ai mới thi nữa chứ?
Phó Minh Tuyết kỳ thực cũng chỉ miệng thế thôi.
Mấy cuốn sách đại học đúng là cô chẳng cần nữa, cô tiếp xúc với những kiến thức thuộc lĩnh vực cao cấp và chuyên sâu hơn nhiều .
Huống chi cô trí nhớ siêu phàm, qua là quên, những cuốn sách của năm nhất, thậm chí là năm hai đại học, cô đều tranh thủ thời gian qua một lượt từ .
Sớm ghi nhớ vanh vách trong đầu.
Buổi tối hôm đó, Tần Văn Hoắc hề quấy rầy Phó Minh Tuyết.
Bên , Cao Lan và Tần Văn Trạch đang sóng bước đường về.
Cao Lan nhịn mà cảm thán một câu: “Tình cảm vợ chồng của em trai và em dâu thật đấy!”
Điểm Tần Văn Trạch tán đồng: “Ừ, hai đứa nó đúng là hòa hợp.”
“Em dâu còn trẻ thế mà hai đứa con , cô giỏi thật đấy.” Về điểm , Cao Lan thực lòng nể phục.
Không chỉ thi đỗ đại học, học đại học , quan trọng nhất là còn sinh hai đứa con.
Một như — quả thực là sự tồn tại khiến cô ngước ngưỡng mộ.
Hơn nữa, đàn ông cô lấy cũng nữa, thế mà việc nhà.
Trong những đàn ông mà cô từng gặp, chẳng lấy một ai chịu mó tay những việc .
Kể cả Tần Văn Trạch — là một đàn ông , nhưng cô cũng từng thấy bước chân bếp bao giờ.
Mà Tần Văn Trạch khi thấy lời của Cao Lan thì chút ngạc nhiên: “Anh với em hai đứa nhỏ đó là do Văn Hoắc nhận nuôi ?”
Cao Lan chấn động: “Anh bảo hai đứa bé đó là con nuôi á? Bọn họ còn trẻ như thế, nhận nuôi con chứ?”
Điều khiến cô tài nào hiểu nổi.
Vợ chồng họ là sinh đẻ .
Tần Văn Trạch nhớ hình như đúng là từng kể về chuyện con cái thật.
Thế là vội vàng giải thích: “Hai đứa nhỏ đó là con của đồng đội Văn Hoắc, bố hy sinh, thì tái giá, hai đứa trẻ còn quá nhỏ ai chăm sóc nên Văn Hoắc nhận nuôi, hiện giờ đang do vợ của Văn Hoắc chăm sóc giúp.”
“Cả nhà chúng cũng vô cùng yêu quý hai đứa trẻ đó, sớm coi chúng như con cháu trong nhà họ Tần . So với em Xảo Xảo cũng chẳng gì khác biệt, đều như cả.”
Cao Lan cơn kinh ngạc thì dâng trào niềm tôn kính từ tận đáy lòng — Tần Văn Hoắc và vợ thật là đại nghĩa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thật sự ngờ sự tình là như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-328-khong-phai-con-ruot.html.]
May mà lúc nãy cô tùy tiện nhắc đến chuyện con cái.
—
Phó Minh Tuyết thấy Tần Văn Hoắc cứ ở mãi trong nhà.
Liền nhịn mà hỏi: “Anh ngoài tụ tập bạn bè một chút ?”
“Không , gì mà tụ tập.” Tần Văn Hoắc thể yên tâm để vợ ở nhà một chứ.
Vạn nhất xảy chuyện gì thì ?
Đương nhiên, những nỗi lo lắng trong lòng .
Phó Minh Tuyết cũng thêm nữa.
“Vậy cứ bận việc của nhé! Ngủ sớm một chút, em sách thêm một lát.”
“Được.” Tần Văn Hoắc bê chiếc quạt máy đặt sang bên phía bàn học.
Vừa vặn thể thổi thẳng gió về phía vợ .
Ngày hôm .
Phó Minh Tuyết tỉnh dậy, phát hiện Tần Văn Hoắc từ sớm.
Cô rời giường bước ngoài cũng thấy bóng dáng .
Trong lòng khỏi chút kỳ lạ — nhỉ?
lúc , cửa lớn vang lên tiếng gõ, Phó Minh Tuyết mở cửa thì thấy ngoài là Tần Văn Thư.
“Chị dâu buổi sáng lành.”
“Chào em.” Phó Minh Tuyết hiểu sáng sớm tinh mơ thế đến đây gì.
Cô liền nghiêng nhường đường cho .
Tần Văn Thư dắt chiếc xe đạp bước trong sân.
Cậu hào hứng hỏi: “Chị dâu, chị xem giúp em với, chiếc xe đạp của em thì cải tiến thế nào đây?”
Phó Minh Tuyết:?
Sáng sớm chạy sang đây chỉ vì chuyện thôi ?
“Em động cơ, đủ những nguyên vật liệu thì chị mới cải tiến cho em . Không đúng, còn đến xưởng cơ khí nữa, máy móc thiết thì chị cũng chẳng thể thao tác ...”
Không công cụ thuận tay, cho dù vật liệu chăng nữa thì cô cũng thể dùng tay mà nắn ?