Phó Minh Tuyết mở lời cắt ngang câu của Hiệu trưởng Ổ.
Cô dứt khoát bảo: “Hiệu trưởng, lấy lương . Nhà trường hết sức chiếu cố , cũng sẵn lòng dành nửa tháng để lớp.”
Tiền lương thì đáng bao nhiêu?
Cầm chút tiền lẻ thà để ấn tượng trong mắt hiệu trưởng còn hơn.
Dù thì cô chẳng cần đến lớp nửa buổi nào, miễn thi, đến hạn cứ thế nhận bằng nghiệp.
Quan trọng nhất là, nếu cô lớp giảng dạy cho sinh viên, việc đó sẽ chặn miệng lưỡi của tất cả một cách hảo nhất.
Điều đủ để chứng minh tấm bằng nghiệp mà cô nhận tuyệt đối chút nước cặn nào pha tạp.
Dù thế nào nữa, thái độ của cô cứ bày cho thật chuẩn chỉnh .
Còn việc đưa , đó là chuyện của nhà trường.
Hiệu trưởng Ổ xong thì cảm động vô cùng.
“Lương bổng thì nhất định trả, cô đừng từ chối. Chúng cứ theo...”
Chủ nhiệm Trịnh lập tức xen : “Cứ theo đúng tiêu chuẩn của mà chi trả! Đồng chí Phó Minh Tuyết là phụ trách hạng mục nghiên cứu khoa học trọng điểm, cô đủ tư cách hưởng mức .”
Hiệu trưởng Ổ tán thành ngay: “Đó là điều đương nhiên, vốn dĩ cũng tính toán như , cứ theo mức đó . Mười lăm ngày sẽ phát lương tương đương trọn một tháng.”
“Hiệu trưởng, việc thực sự cần ạ.” Phó Minh Tuyết từ chối bằng vẻ mặt vô cùng chân thành.
“Cứ quyết định như , đồng chí Phó cần khước từ nữa. Ngoài , môn toán của cô đặc biệt xuất sắc, cũng nhờ cô lớp giảng vài tiết toán, thấy thế nào?”
Phó Minh Tuyết:...?
Các vị lãnh đạo đang đ.á.n.h giá cô quá cao ?
Chuyên ngành chính còn đủ, mà còn kéo thêm cả môn toán nữa.
Sao nào, đây là tính coi cô như trâu như ngựa để bóc lột sức lao động thật đấy ?
“... Được thôi ạ.”
Một tháng tiền lương , nhận tay cô thật sự chẳng cần c.ắ.n rứt lương tâm chút nào.
Dù nếu cả hai chuyên ngành đều bắt cô lớp, thì chẳng lịch trình sẽ lấp kín mít ?
“Tốt quá , cứ quyết định thế nhé! Lịch học cụ thể thì Chủ nhiệm Trịnh cứ sang bàn bạc với Giáo sư Từ bên khoa Toán, xin phép đây.”
Hiệu trưởng Ổ dứt lời liền vội vã cất bước rời .
Cứ như thể chỉ cần chậm một giây thôi là Phó Minh Tuyết sẽ đổi ý ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-337-day-la-coi-nguoi-ta-nhu-trau-ngua-roi.html.]
Dù thì món hời lớn thế rõ ràng là nhà trường chiếm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết:...?
Sao vội thế nhỉ?
Cô còn hết lời cơ mà?
“Minh Tuyết, bên những môn học , cô xem qua xem ? Bên khoa Toán thì đừng bận tâm nhiều, dạy một tiết là , bảo bọn họ gom các lớp một chỗ, cô chỉ cần giảng chung một tiết thôi.”
Phó Minh Tuyết xong, sắc mặt thoáng khựng một chút.
Sau đó cô nhận lấy thời khóa biểu, liếc mắt lướt qua một lượt — một ngày năm tiết học.
Tổng cộng năm lớp lớn, hơn một trăm ba mươi sinh viên.
Bởi vì chuyên ngành khác nên định hướng đào tạo cũng sự phân hóa.
Bao gồm vật lý kim loại, vật lý lý thuyết, vật lý bán dẫn, vật lý nhiệt độ thấp, thêm cả từ học và vật lý laser.
Phó Minh Tuyết thật sự chẳng nên gì cho .
Cũng quá đề cao năng lực của cô đấy.
Thế mà xếp nhiều môn đến mức .
Ban đầu cô còn ngỡ chỉ lớp của cùng với lớp bên cạnh dạy lúc nãy thôi chứ.
Hóa .
Đây là đem bộ khoa Vật lý giao hết cho cô .
Đến con cũng chẳng tít mù bằng cô nhỉ?
Họ sợ cô dạy xong ? Lỡ như những mảng kiến thức cô am hiểu sâu thì tính thế nào?
Chủ nhiệm Trịnh thời khóa biểu cũng cảm thấy quả thực quá đáng.
“Hay là lát nữa sang bảo bên khoa Toán hủy nhé? Hoặc là tách tiết hai ngày dạy?”
Phó Minh Tuyết suy nghĩ một lát đáp:
“ là dày đặc, nhưng để dạy thử xem . Nếu cổ họng chịu thì cứ tạm thời sắp xếp như thế.”
“ , mỗi học kỳ nửa tháng, thời gian của cũng sẽ cố định, dù thì còn điều chỉnh dựa theo công việc bên nữa.”
Cô về về, cộng thêm sáu ngày tàu hỏa hai chiều.
Tính thì ít nhất cô cũng thu xếp một kỳ nghỉ dài hai mươi mốt ngày mới đủ.