Tiết học cô giảng vô cùng xuất sắc, sinh viên đây đa phần đều là những hạt giống học giỏi xuất chúng.
Nhận thức của bọn họ đương nhiên hề nông cạn chút nào.
Chỉ riêng phần bài giảng thôi cũng đủ để tất cả hiểu rõ rằng, vốn kiến thức uyên bác của từ lâu vượt xa bọn họ đến cả vạn dặm.
Thế là từng một chẳng ai dám lãng phí dù chỉ một giây, vội vàng mang những vấn đề hóc búa mà chuẩn từ .
Thời gian hạn, cái mà bọn họ tranh giành lúc chính là cơ hội giơ tay để chọn lên đặt câu hỏi.
Một sinh viên vô cùng may mắn giành lượt hỏi đầu tiên.
...
Tần Văn Hoắc canh đúng lúc bốn giờ rưỡi chiều là mặt tại cổng trường học.
Anh cũng chẳng rõ khi nào thì cô mới .
Thế nhưng đằng nào cũng chẳng việc gì bận, cứ ở đây kiên nhẫn chờ đợi là .
Chỉ là ngờ rằng, chờ đợi kéo dài mãi cho đến tận gần sáu giờ tối.
Nhìn thấy vợ cuối cùng cũng bước , vội vã rảo bước nghênh đón.
“Vợ! Sao hôm nay muộn thế em?”
Phó Minh Tuyết trả lời bằng giọng điệu nhẹ như : “Có chút việc vướng bận nên trễ, đợi lâu lắm đúng ? Chẳng em bảo cần qua đón ?”
Tần Văn Hoắc lập tức đáp: “Dù cũng rảnh rỗi mà, về thôi em!”
“Được.” Phó Minh Tuyết lúc cũng chỉ mau chóng rời khỏi đây.
Lúc nãy đám sinh viên đưa quá nhiều câu hỏi, cứ thế kéo dài thêm hơn một tiếng đồng hồ.
Nếu do Nghiêm Phong đành lòng, lớn tiếng nhắc nhở rằng cô giáo giảng bài suốt một thời gian dài mệt mỏi, dây thanh quản sẽ chịu nổi, thì e là đống câu hỏi vẫn còn lâu mới kết thúc.
Trời ạ, cái trận thế cuồng nhiệt ... Hy vọng ngày mai đừng tái diễn thêm nào nữa.
Hơn nữa, lát nữa cô ghé hiệu t.h.u.ố.c mua ít t.h.u.ố.c ngậm họng mới .
lúc , âm thanh điện t.ử quen thuộc của hệ thống bỗng vang lên trong đầu cô:
“Dựa việc ký chủ hôm nay lớp giảng dạy cho sinh viên vượt quá năm tiết học, giúp sinh viên tiếp thu khối lượng tri thức to lớn, tạo sức ảnh hưởng sâu rộng, hệ thống đặc biệt khen thưởng ký chủ hai nghìn đồng tiền mặt, ngoài còn rơi thêm một vật tư giá trị, mong ký chủ tiếp tục nỗ lực hơn nữa.”
Trước mắt Phó Minh Tuyết lập tức hiện lên một màn hình ánh sáng ảo.
Toàn bộ những vật phẩm khen thưởng đều hiển thị rõ ràng đó.
Không chỉ hai nghìn đồng tiền mặt, mà còn cả vật tư kèm theo — một hộp t.h.u.ố.c chuyên trị các bệnh về cổ họng.
Phần thông tin giới thiệu phía ghi rõ là đặc trị các chứng viêm đau họng, uống sẽ để cho cổ họng chịu bất kỳ sự khó chịu đau rát nào nữa.
Một món đồ khác cũng là thuốc, công dụng cường kiện thể, thế nhưng cái thì hệ thống keo kiệt, chỉ thưởng vỏn vẹn hai viên.
Sau khi uống , cơ thể sẽ trở nên vô cùng cường tráng, bách bệnh xâm — tóm là sống thọ đến bảy tám mươi tuổi một cách khỏe mạnh tuyệt đối thành vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-340-phan-thuong-hau-hinh-tu-he-thong.html.]
Chỉ qua công hiệu của loại t.h.u.ố.c thôi, Phó Minh Tuyết kìm mà hít sâu một lạnh.
Cô cảm thấy thứ t.h.u.ố.c cực kỳ thích hợp cho cô dùng.
Đến lúc đó, cô một viên, ruột cô một viên.
Đồ đương nhiên ưu tiên cho hai con bọn cô .
Còn về những thứ như gạo, bột mì, thịt thà linh tinh còn thì cô chẳng thèm để tâm đến nữa .
Dù thì mấy món phần thưởng giá trị ở phía thật sự là quá đỗi tuyệt vời.
Quan trọng nhất chính là hai nghìn đồng tiền mặt kìa!
Trời đất ơi, đúng là đỉnh cao gì sánh bằng.
Cô cảm thấy bản thể trường tiếp tục lớp, cô thể chịu đựng ...
Tiền nong đối với cô chẳng quan trọng gì , chủ yếu là cô đặc biệt yêu thích, vô cùng say mê cái sự nghiệp lớp truyền thụ kiến thức cho sinh viên mà thôi.
Nửa tháng ... Nếu ngày nào cũng hai nghìn đồng.
Trời ạ, thế thì cô phát tài to còn gì.
Khoan , hình như lúc nãy cô lỡ với nhà trường là bản chỉ dạy tám ngày thôi thì ?
Hay là lát nữa thương lượng thêm một chút, bảo rằng cô thể lớp trọn vẹn cả nửa tháng nhỉ?
“Vợ ơi, vợ...”
Phó Minh Tuyết bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, ánh mắt hướng về phía Tần Văn Hoắc, chỉ thấy đang với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Sao thế ?”
“Anh đang hỏi em đấy chứ?” Tự nhiên toe toét một như thế.
Biểu cảm mặt còn hết kinh ngạc đến mừng rỡ, cất tiếng gọi liền mấy câu mà cô chẳng buồn đáp một tiếng nào.
Chuyện khiến cho cảm thấy vô cùng lo lắng, bất an.
Hôm nay ở trường rốt cuộc xảy chuyện gì? Chẳng lẽ vợ ở trường học chịu ấm ức gì ?
Phó Minh Tuyết lúc mới chợt nhận biểu hiện của chắc chắn là kỳ quặc lắm.
Cô giả vờ giữ vẻ mặt hết sức bình thản bảo: “... Không gì , em chỉ là nghĩ đến một chuyện vui thôi mà.”
“Đi thôi ! Em đói bụng . , hôm nay chúng cũng đừng nấu nướng gì cho mệt, tiệm quốc doanh ăn cơm .”
Tần Văn Hoắc đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt, khi xác định chắc chắn rằng cô thực sự gặp vấn đề gì thì mới gật đầu: “Được, theo lời em hết. Thế nhé, là chúng ăn vịt , em thấy thế nào?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hai mắt Phó Minh Tuyết lập tức sáng rực lên: “Tất nhiên là ! Đi thôi !”
Ngay khi hai chuẩn cất bước rời , một giọng mang theo vẻ vô cùng ngạc nhiên bỗng nhiên vang lên từ phía : “Tần Văn Hoắc?”