Phó Minh Tuyết bước ngoài.
“Vợ, em lấy thìa xúc ăn .”
Anh chỉ bổ đôi quả dưa .
“Thôi, cứ cắt miếng ! Vừa ăn no quá, để thế ăn hết . Kẻo ăn cố khó chịu bụng.”
Bởi vì ngậm viên t.h.u.ố.c xong nên lúc chuyện, trong khoang miệng cô phảng phất như một luồng khí mát lạnh phả .
Tần Văn Hoắc cô bảo sẽ khó chịu bụng liền thoăn thoắt cắt dưa thành từng miếng nhỏ.
Anh đưa miếng dưa ở phần giữa ngọt nhất qua cho cô: “Vậy em ăn hai miếng thôi, lát nữa tiêu bớt cơm ăn tiếp.”
“Vâng!” Phó Minh Tuyết nhận lấy miếng dưa ăn.
Cũng chẳng do viên t.h.u.ố.c nhỏ cô uống , ban nãy bụng còn thấy tức vì no, mà lúc dày dường như chẳng còn cảm giác đầy ứ chút nào.
“Vợ , trường học xếp cho em quá nhiều tiết ? Nếu em thấy mệt thì cứ với nhà trường giảm bớt tiết .”
“Không , em chịu .” Trước đó các điều kiện trường học đưa cô đều chấp nhận .
Huống chi hiện tại hệ thống còn đưa mức phần thưởng cao ngất ngưởng như thế — chỉ cần ngã quỵ thì dù lết cái tàn cô cũng đến giảng bài cho đám sinh viên đó.
Tần Văn Hoắc vẫn thấy xót xa cho vợ .
“Mấy đó cũng thật là, dẫu dạy chừng mười ngày nửa tháng thì một ngày cũng thể xếp nhiều tiết đến thế chứ? Lát nữa mua ít t.h.u.ố.c ngậm họng cho em.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết ngờ chu đáo nghĩ đến cả điều .
Cô liền ngay: “Không cần , em . Nhà trường phát cho đấy. Nguyên một lọ luôn, lát nữa em cho nếm thử một viên, lắm.”
Tần Văn Hoắc vợ thì suýt bật .
“Anh nếm .”
Phó Minh Tuyết liền kể những điều kiện mà trường đại học đưa , bao gồm cả khoản tiền lương.
“Thực em thấy như cũng .”
Tần Văn Hoắc ngoài việc phàn nàn chuyện trường học xếp quá nhiều tiết dạy thì những chuyện khác cũng chẳng còn gì để .
Dù những điều đó đều lợi cho vợ .
“Vợ, em thật là cừ khôi!” Anh thấy vô cùng tự hào về cô.
Phó Minh Tuyết câu khen ngợi cũng cảm thấy vui vẻ, cô khẽ nhướng cằm lên: “Đó là đương nhiên !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-343-sao-ong-lai-khong-co-dua-chau-dau-gioi-giang-nhu-vay.html.]
Tần Văn Hoắc dáng vẻ tự tin rạng ngời của cô, trong lòng dâng lên tình cảm nồng nàn kìm nén nổi.
Ngay lập tức, chẳng nhịn nữa mà ghé sát , in một nụ hôn lên bờ môi cô—
Hơi ấm đột ngột môi khiến Phó Minh Tuyết cứng đờ cả .
Anh... Sao chẳng theo bài bản nào thế ?
Tự dưng hôn cô cái gì cơ chứ?
Cô thoắt cái bật dậy: “Em phòng chuẩn tài liệu giảng dạy ngày mai đây.”
Tần Văn Hoắc bóng lưng hớt hải trốn chạy của cô mà khỏi ngẩn ngơ.
Tiếp đó là một nụ bật thành tiếng.
Vợ đúng là hổ quá mất! Bọn họ là vợ chồng danh chính ngôn thuận cơ mà.
Trong nhà chẳng thứ ba, vợ chồng son gần gũi mật một chút thì ?
Chuyện Phó Minh Tuyết lớp giảng bài ở trường đại học chẳng mấy chốc truyền đến tai nhà họ Tần.
Đương nhiên chuyện là do Tảm Tư truyền ngoài. Vừa lúc đó ông cụ Tần đang đ.á.n.h cờ ở nhà họ Tảm, thế là Tảm Tư sức ba hoa bốc phét — tâng bốc Phó Minh Tuyết lên tận mây xanh, khen ngợi cô đúng là nhân tài hiếm đời.
Khiến cho ông cụ nhà họ Tảm thèm thuồng đỏ cả mắt — ông một đứa cháu dâu xuất sắc đến thế chứ?
Ông cụ Tần thì đắc ý để cho hết.
Ông cũng chẳng nán nhà họ Tảm quá lâu, mang theo niềm hân hoan rạng rỡ trở về nhà họ Tần.
lúc cả nhà họ Tần đều đang tụ họp đông đủ.
Còn bố Tần thì đang báo.
Khi thấy ông cụ tươi như hoa bước , ông liền hỏi: “Bố thắng cờ ?”
Nếu thì thể vui vẻ đến mức .
Ông cụ Tần hừ lạnh một tiếng: “Thắng cờ thì gì ghê gớm? Ngày nào mà chẳng thắng cờ? vui là vì chuyện khác — Minh Tuyết nhà chúng đúng là quá đỗi tiền đồ, quá đỗi giỏi giang.”
Lời thốt lập tức kéo bộ sự chú ý của trong nhà họ Tần dồn hết lên ông cụ.
Mẹ Tần khó hiểu hỏi: “Minh Tuyết cơ ạ? Hôm nay con bé chẳng tới trường học bố?”
(Hết chương)