Quả nhiên hổ là nhà họ Tần.
Tứ hợp viện ở khu mà cũng mua .
Lúc , Tần Văn Trạch bồi thêm một câu: “Là tự em dâu mua đấy, Văn Hoắc mua .”
Tảm Tư thấy lời thì càng chấn động hơn.
“Vậy thì cô giáo Phó quá giỏi !”
Cậu nhớ mang máng hình như cô giáo Phó bản địa? Sao mua nhà ở khu chứ?
ngay đó nghĩ , tài giỏi đến thế, mua một căn tứ hợp viện cũng chẳng gì ngạc nhiên.
“Để gõ cửa.”
Tảm Tư giơ tay lên gõ cửa lớn.
Lát , Tần Văn Hoắc mở cửa. Vừa thấy Tảm Tư và Tần Văn Trạch, chân mày lập tức nhíu chặt .
“Sao hai tới đây?”
Giọng điệu hề che giấu sự ghét bỏ của .
Tảm Tư coi như .
Cậu vô cùng phấn khởi : “Biết ở đây nên đặc biệt qua xem thử.”
Tần Văn Hoắc thế, suýt chút nữa thì trợn trắng mắt.
Anh mà cần tên đến thăm chắc?
Lười chẳng buồn để ý đến kẻ .
Anh đầu sang Tần Văn Trạch.
Chẳng đợi kịp mở miệng, Tần Văn Trạch thẳng: “Vào trong .”
“Phải đấy, trong chuyện, chắn ở cửa gì.” Tảm Tư cũng chẳng hề coi là ngoài.
Cứ thế lách qua bên Tần Văn Hoắc thẳng trong.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc:...?
Cái đồ mời mà tự — cho hả?
Phía bên , Tần Văn Trạch thấy sắc mặt Tần Văn Hoắc bèn : “Mẹ bảo mang ít đồ qua.”
Tần Văn Hoắc liếc một cái.
Dứt khoát .
Cũng chẳng buồn câu nào.
Dù thì một đứa cũng , thêm một nữa cũng chẳng .
Tần Văn Trạch xem như — em trai thành kiến lớn với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-346-khong-phai-chi-dau-ma-la-co-giao-pho.html.]
Chẳng lẽ là vì chuyện kết hôn với Cao Lan?
Nghĩ bụng, vẫn tìm cơ hội chuyện đàng hoàng với Tần Văn Hoắc một phen mới .
Anh dắt xe đạp .
“Ủa, cô giáo Phó ? Cô nhà ?”
Vốn dĩ, dựa mối quan hệ giữa Tảm Tư và Tần Văn Hoắc, nên gọi Phó Minh Tuyết là chị dâu.
Thế nên, khi một thực sự thực lực—cô sẽ còn là vật phụ thuộc của bất kỳ ai.
Không còn đơn thuần là cái mác vợ của nào đó nữa.
Cô danh xưng riêng biệt thuộc về chính .
Tần Văn Hoắc liếc một cái: “Đương nhiên là đang sách . Cậu đến tìm ?”
Tảm Tư:...?
tìm một gã thô kệch như cái gì?
Có cái thời gian rảnh rỗi đó, thà ở nhà ngủ cho sướng.
Hoặc là giải vài bài toán hóc búa cũng mà.
“Không, đến xem chỗ ở của chứ bảo là tới tìm . tới tìm cô giáo Phó cơ, một bài toán hiểu, hỏi cô ...”
Tần Văn Hoắc đời nào vì mối quan hệ thiết giữa hai mà chiều theo ý gọi vợ .
Anh thẳng thừng từ chối chút khách khí: “Ở nhà hỏi chuyện học hành. Ban ngày cô giảng bài lâu như , cổ họng đến bốc khói , mặt dày đến mức đuổi tận về nhà bắt cô giảng bài cho ? Cô cần nghỉ ngơi chắc?”
Tảm Tư:...?
Được ! Nghe , mới nhớ hôm nay Phó Minh Tuyết dạy tận hai khoa liền.
Cường độ đúng là quá tải thật.
Dù thì lúc ở khoa Toán, cô còn giữ giải đáp thắc mắc thêm hơn một tiếng đồng hồ.
Dù da mặt dày đến thì lúc cũng thấy ngượng ngùng.
“Xin , đúng là nghĩ chu .”
Tần Văn Hoắc chẳng thèm ngó ngàng tới .
Mà sang Tần Văn Trạch: “Đưa đồ cho em là , hai về .”
Tảm Tư:...?
Khoan , dù tìm cô giáo Phó hỏi bài.
Thì ở đây trò chuyện một lát cũng chứ ?
Tần Văn Trạch thầm thở dài trong lòng.
Xem , oán khí của đứa em trai đối với quả thực lớn.