Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 352: Cũng Không Cần Khen Ngợi Đến Thế

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:38:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay khi lời của Phó Minh Tuyết dứt.

 

“Tách” một tiếng, đúng là mở thật.

 

“Cái gì thế ?” Phó Minh Tuyết tò mò ghé sát .

 

Khi thấy bên trong một chiếc vòng ngọc trắng, cô vô cùng kinh ngạc.

 

“Thế mà là một chiếc vòng tay.”

 

Nhìn nước ngọc là phẩm chất cực kỳ thượng hạng.

 

Tần Văn Hoắc khi thấy chiếc vòng cũng chút bất ngờ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ban đầu, ngay cái đầu tiên thấy chiếc tráp trang điểm , cảm thấy mắt, hợp với vợ .

 

Không ngờ tráp trang điểm là đồ cổ đành, bên trong còn giấu một chiếc vòng tay.

 

Anh lấy chiếc vòng ngắm nghía cẩn thận một hồi.

 

Liền chút vui mừng: “Vợ ơi, chiếc vòng bạch ngọc là hàng thật đấy. Lại còn từ noãn ngọc nữa.”

 

Phó Minh Tuyết , lập tức : “Để em xem nào.”

 

Tần Văn Hoắc thấy vợ hứng thú, liền đưa chiếc vòng sang ngay.

 

Phó Minh Tuyết cầm tay cảm nhận một chút, đôi mắt khỏi sáng lên.

 

là noãn ngọc thật, thứ giá trị liên thành đấy!”

 

“Vợ, thế em đeo , thứ cho sức khỏe.”

 

Lời của Tần Văn Hoắc khiến Phó Minh Tuyết thoáng kinh ngạc.

 

“Em còn tưởng sẽ đem nộp thứ lên cấp chứ!”

 

“Đây là đồ bỏ tiền mua về mà. Nộp lên gì?”

 

Nếu là đồ nhặt thì dĩ nhiên nộp lên.

 

đây là đồ tự bỏ tiền lượm lặt mua , chẳng lý do gì giao nộp.

 

Phó Minh Tuyết híp mắt .

 

“... Thế giữ thật nhé?”

 

“Giữ chứ! Đây là đồ chúng mua mà. Em đeo .”

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Bây giờ đeo , ngày nào em cũng lên lớp, đeo thế nào ? Cứ cất !”

 

Thời buổi đeo vàng đeo bạc đeo ngọc đều thích hợp.

 

Đợi vài năm nữa hẵng lấy đeo thì .

 

Tần Văn Hoắc:.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-352-cung-khong-can-khen-ngoi-den-the.html.]

 

Đồ đeo thì chẳng còn mấy ý nghĩa.

 

“Em cất , lát nữa hai đứa về khu đại viện ăn cơm , tối nay bảy giờ em còn qua Viện nghiên cứu một chuyến.”

 

Tần Văn Hoắc , mày nhíu : “Sao bên Viện nghiên cứu buổi tối còn tìm em thế?”

 

Chê vợ đủ mệt ?

 

“Dĩ nhiên là việc . Em tắm rửa đồ .” Phó Minh Tuyết nhiều.

 

Cô về phòng .

 

Sau khi cất chiếc vòng bạch ngọc gian hệ thống, cô liền cầm quần áo phòng tắm gội.

 

Nửa tiếng , hai vợ chồng đạp xe tới nhà họ Tần.

 

Phó Minh Tuyết thấy đều đông đủ, liền lên tiếng chào hỏi.

 

“Ông nội, bà nội, bố, , cả, chị dâu...”

 

Tần Văn Hoắc:?

 

Chào một tràng dài ngoằng thế , thấy mệt .

 

Gật đầu một cái là xong còn gì?

 

Mẹ Tần dậy, bước đến mặt Phó Minh Tuyết, bà nắm lấy tay cô: “Minh Tuyết, con ở trường lớp giảng dạy cho đám sinh viên đại học ?”

 

Phó Minh Tuyết gương mặt tràn đầy niềm vui sướng của chồng.

 

Mẹ vui đến thế ?

 

“... Vâng ạ.”

 

“Minh Tuyết, con quả thực quá giỏi giang !” Trong mắt Tần ngập tràn vẻ tự hào.

 

Con dâu bà trẻ tuổi như thể lên lớp dạy cho đám sinh viên đại học.

 

Quan trọng nhất là, bản con dâu bà cũng đang là sinh viên đại học cơ đấy.

 

Phó Minh Tuyết khen đến mức chút ngượng ngùng.

 

“Bình thường thôi ạ, cũng tàm tạm.”

 

“Tàm tạm nỗi gì, giỏi giang lắm chứ! Hôm nay ngoài, ai gặp cũng ghen tị vì một cô con dâu bản lĩnh như con đấy!”

 

Phó Minh Tuyết ngạc nhiên, tin tức truyền nhanh đến thế cơ ?

 

Tần Văn Hoắc thấy cứ nắm tay vợ mãi dứt, liền cảm thấy vui.

 

“Được , vợ con dĩ nhiên là giỏi , chuyện chẳng cần khác đồn thổi. Mau ăn cơm ! Lát nữa vợ con còn qua Viện nghiên cứu một chuyến, em bận lắm đấy!”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...