Sáng hôm , Tần Văn Hoắc vốn định để vợ ngủ thêm một lát nên đ.á.n.h thức cô.
Kết quả, thấy vợ dậy từ sớm.
“Sao em ngủ thêm một lát?”
Hôm qua gần một giờ rưỡi sáng mới ngủ.
Giờ tới sáu giờ rưỡi dậy .
Một ngày ngủ mấy tiếng đồng hồ?
Anh thực sự lo lắng cho sức khỏe của vợ, dù còn trẻ thật đấy, nhưng cũng thể phung phí sức khỏe như thế chứ?
“Em ngủ đẫy giấc tự khắc tỉnh thôi. Sáng nay ăn gì thế? Sao em ngửi thấy mùi bánh bao, tự hấp bánh đấy chứ?”
Tần Văn Hoắc lắc đầu: “Nói chính xác thì là bánh bao chiên, lát nữa là ăn .”
Phó Minh Tuyết:?
Anh tự tay gói bánh bao chiên cơ ?
Trời ơi, cần đảm đang đến mức !
Ra ngoài tùy tiện mua mấy cái bánh bao chẳng đỡ tốn công hơn ?
Huống hồ, cô thấy bánh bao thịt bán bên ngoài ăn cũng ngon.
Bây giờ quản lý còn quá gắt gao, nhiều hàng quán điểm tâm ăn sáng mọc lên, tha hồ mà lựa chọn.
“Em mau rửa mặt , rửa xong là ăn , bánh bao chiên nhất định ăn lúc còn nóng mới ngon.”
Phó Minh Tuyết ngửi thấy mùi thơm ngày càng nức mũi.
Cô thực sự cũng thấy thèm .
“Được , thế em đ.á.n.h răng rửa mặt .”
Thật ngờ, đàn ông mà cô gả cho quả thực ngày càng hiền thục, chu đáo!
Bên Phó Minh Tuyết vệ sinh cá nhân xong thì mẻ bánh bao chiên bếp của Tần Văn Hoắc cũng chính thức chín tới mở nắp.
Anh gắp bánh bao chiên đĩa bưng tới bàn ăn, múc cho Phó Minh Tuyết một bát trứng hấp đường đỏ.
Phó Minh Tuyết bữa sáng thịnh soạn mắt, khỏi bật : “Anh tính nuôi em thành heo đấy !”
Tần Văn Hoắc: “Em dẫu là heo thì cũng là con heo nhất.”
Phó Minh Tuyết lập tức lườm một cái cháy mắt.
Ai thèm con heo nhất chứ?
Không năng ngọt ngào thì đừng mở miệng linh tinh.
Có điều, bánh bao chiên quả thực ngon tuyệt cú mèo.
“Tay nghề học ở thế? Sắp đuổi kịp thợ chuyên nghiệp đấy.”
Tần Văn Hoắc lời khen liền cảm thấy công sức cả buổi sáng của hề uổng phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-355-the-nay-thi-mat-toi-tam-trang-tot.html.]
“Em thích ăn thì ăn nhiều .”
Phó Minh Tuyết đúng là thích món .
Không chỉ thơm nức nở mà phần đế bánh c.ắ.n giòn rụm.
lúc , tiếng gõ cửa vang lên dồn dập.
Giọng oang oang của Tần Văn Thư vọng : “Anh Văn Hoắc, chị dâu, mở cửa với!”
Tần Văn Hoắc thấy giọng Tần Văn Thư liền sang bảo Phó Minh Tuyết: “Vợ, mặc kệ nó, em cứ ăn của em .”
Thằng ranh Tần Văn Thư ấm đầu ?
Cứ nhất quyết mò đến nhà khác sáng sớm tinh mơ thế ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết vẻ mặt ghét bỏ của , khóe môi khỏi giật giật.
“Anh cứ mở cửa , nó gào thêm mấy câu nữa thể nào cũng kinh động hết hàng xóm láng giềng xung quanh cho xem.”
Tâm trạng của Tần Văn Hoắc cũng tiếng đập cửa dồn dập phá tan tành.
Anh sa sầm mặt bước mở cửa: “Cậu già khó ngủ mà sáng sớm sang đây?”
Tần Văn Thư:?
Cậu mới bước tới mà ăn ngay một quả pháo nổ đùng đoàng thế ?
“Anh ơi, nếu em nhớ nhầm thì tuổi của hình như còn lớn hơn em một tẹo đấy...”
Bằng gọi là chứ gọi là em?
Tần Văn Hoắc xong mặt càng đen như đ.í.t nồi.
Anh ghét nhất là ai nhắc đến chuyện tuổi tác của .
Dù thì vợ trẻ trung mơn mởn như thế, chẳng khác nào bảo là trâu già gặm cỏ non?
“Cậu sang đây gì?”
Vẻ chê bai trong mắt như hóa thành thực thể.
“À, em sang tìm chị dâu, em việc.”
Tần Văn Thư chẳng thèm bận tâm đến bản mặt hằm hằm của họ.
Cậu lách qua nhanh chóng bước trong.
Vừa bước sân, ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi lan tỏa.
“Chị dâu, chị đang ăn món gì thế? Sao mà thơm thế ... Ái chà, trời đất ơi, bánh bao chiên ! Em ăn, cho em ăn với...”
Nói bước gần, thò tay bốc ngay một chiếc.
Mặt Tần Văn Hoắc lúc đen kịt .
Đây là đồ sáng sớm cất công tốn bao tâm sức cho vợ , tên ranh lấy tư cách gì mà đòi ăn ké?
(Hết chương)