Tống Chiêu Đệ đang cắm cúi ăn cơm.
Thông thường, cô đều một tìm một góc ăn.
Cô cũng bao giờ mua thức ăn.
Chỉ mua một lạng cơm trắng, đó múc một ít canh miễn phí của nhà ăn trường.
Bữa cơm cứ thế là xong.
Buổi tối, cô thường ăn.
Dù ngày một bữa cơm, cô vẫn thể sống qua ngày.
lúc , cô cảm nhận xuống vị trí đối diện.
Điều khiến cô theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Khi thấy xuống là cô Phó, cô ngẩn ngơ kinh ngạc.
“Cô... Cô Phó!”
“Xin nhé, cô lấy nhiều thức ăn, vả món thịt mỡ cô thích ăn lắm, em Tống phiền giúp cô giải quyết bớt một phần chứ? Dẫu nếu cô để thừa thức ăn, khác bảo cô lãng phí lương thực.”
“Em... Em...” Tống Chiêu Đệ ngây , thế nào.
“Đừng “em” nữa, mau ăn , lát nữa cô còn chút việc tìm em.”
Phó Minh Tuyết gắp một ít rau và thịt sang bát của cô.
Thịt cũng gắp nhiều, chỉ gắp hai miếng thịt mỡ qua, thịt nạc cũng đặt sang một miếng.
Không cho thêm nữa.
Dù lâu ngày ăn thịt, nếu ăn quá nhiều thì ngược là hại ... bởi đường ruột dày của cô bé chắc chắn chịu nổi.
Tống Chiêu Đệ ngờ cô Phó gắp thịt và rau cặp lồng cơm của .
Giờ cũng tiện gắp trả .
Cô đành nhỏ giọng cảm ơn: “Em cảm ơn cô Phó ạ.”
Phó Minh Tuyết cũng bảo cần cảm ơn.
Cô chỉ : “Mau ăn , lát nữa em theo cô tới văn phòng một chuyến.”
Tống Chiêu Đệ thấy thế, trong lòng liền thấp thỏm yên, cô Phó tìm sẽ chuyện gì.
Vì lo lắng chuyện , cô vô thức ăn sạch sành sanh thịt và rau .
Đến khi hồn , trong cặp lồng cơm đến một hạt cơm cũng còn sót , điều khiến mặt cô đỏ bừng vì hổ.
Cả càng thêm lúng túng mất tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-358-khong-can-cang-thang.html.]
Cô lén sang đối diện... phát hiện cô Phó về phía mà đang cắm cúi ăn cơm.
Cơ mà dáng vẻ cô Phó ăn cơm cũng mắt quá chừng!
Giác quan cảm nhận của Phó Minh Tuyết thực nhạy bén.
Nhất là khi uống viên t.h.u.ố.c thể chất , cô cảm thấy khả năng cảm nhận của càng thêm mạnh mẽ.
Lúc , cô cô bé đối diện đang lén .
Tuy nhiên, cô ngẩng đầu lên, mãi cho đến khi ăn xong bộ phần cơm của .
Vừa định đặt đũa xuống thì chiếc cặp lồng cơm và đôi đũa đều cô bé đối diện đột ngột dậy cướp lấy.
“Cô Phó, để em rửa giúp cô ạ.”
Chẳng đợi Phó Minh Tuyết đồng ý, cô bé liền cầm lấy cặp lồng cơm chạy biến ...
Phó Minh Tuyết:...?
Thôi, rửa thì rửa !
Lát , Tống Chiêu Đệ ôm mấy chiếc cặp lồng cơm .
Cô trả hai chiếc ở cùng cho Phó Minh Tuyết.
“Cô Phó, em rửa sạch ạ.”
“Cảm ơn em Tống! Giờ chúng thôi!”
Phó Minh Tuyết cầm cặp lồng dậy.
Tống Chiêu Đệ lúc bắt đầu thấp thỏm trở .
Cô cũng rốt cuộc cô Phó tìm là vì chuyện gì.
cô cũng dám hỏi nhiều.
Cứ thế lưng Phó Minh Tuyết... mãi cho tới khi văn phòng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô đó, vẻ mặt đầy bất an bối rối.
“Cô Phó, tìm em việc gì thế ạ?”
Phó Minh Tuyết câu , nét mặt khựng , đó mở lời: “Thả lỏng chút , ngoài , đừng dùng từ “”, như thể cô già mấy tuổi .”
Tống Chiêu Đệ chút hoảng hốt: “Dạ , ạ, cô Phó trẻ trung mà...”
Phó Minh Tuyết:?...
Căng thẳng thế gì? Hôm qua biểu hiện của cô bé ?
Thôi, cứ mau chuyện chính sự thì hơn!