Phó Minh Tuyết ngạc nhiên câu trả lời của cô.
Vốn dĩ còn tưởng cô sẽ ngốc nghếch đưa thêm tiền - tranh thủ sớm ngày trả hết hai nghìn đồng .
“Có thể hỏi vì ?”
“Hai nghìn đồng thì nhiều, nếu bảo gom góp đưa một thì chắc chắn em thể nào lấy , nhưng nếu mỗi tháng hai mươi đồng thì vặn em còn thể c.ắ.n răng chịu đựng, chỉ là mấy năm học đại học bản sẽ chịu khổ một chút.”
“ em tin khi , những ngày tháng khổ cực sẽ qua . Tương lai, đất nước sẽ nghèo như nữa, tiền lương của đều sẽ tăng lên, đến lúc đó, hai mươi đồng lẽ còn là một món tiền lớn, em sẽ đưa nhẹ nhàng, mà bọn họ cầm cảm thấy khó chịu.”
Nói đến đây, cô còn vô cùng căng thẳng về phía Phó Minh Tuyết: “Cô Phó, cô thấy em tính ?”
Phó Minh Tuyết bật : “Sao thế ? Một còn đang học đại học thà chịu khổ để sống, cũng kiên quyết trả hai nghìn đồng tiền cấp dưỡng , điều giỏi giang .”
“Nếu trong lòng em hiểu rõ, thêm nữa. Giờ thì học hành cho ! Tương lai trong tay chính em. Hãy nhớ, bất cứ lúc nào cũng đừng quên học tập.”
“Em thể về .”
Tống Chiêu Đệ thấy lời , cô cúi gập thật sâu Phó Minh Tuyết: “Cảm ơn cô.”
Nói xong, chẳng đợi Phó Minh Tuyết phản ứng, liền xoay chạy vội ngoài.
Phó Minh Tuyết:?
Liền thở dài một .
Thời đại đối với con gái mà , thực sự quá đỗi khó khăn.
May mắn là cô một yêu thương .
Nghĩ đến - Phó Minh Tuyết khỏi chút chột .
Hình như từ lúc tới Bắc Kinh đến giờ, cô vẫn gọi cú điện thoại nào về nhà.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy rằng Tần Văn Hoắc gọi , nhưng đứa con gái ruột như cô gọi cuộc nào cả!
Bốn rưỡi chiều, Tống Chiêu Đệ thấp thỏm chờ đợi.
Bên Phó Minh Tuyết bận xong xuôi, liền bảo học trưởng Nghiêm gọi qua.
Nghiêm Phong lập tức chạy tới phòng học bên : “Bạn học Tống, xin mời ngoài một lát.”
Anh cũng là cô Phó tìm cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-361-giua-phu-nu-voi-nhau-dau-chi-co-dau-da-ghen-ghet.html.]
Dù thì trong lớp còn nhiều bạn học, cứ thẳng là cô Phó tìm bạn học Tống thì ngộ nhỡ các bạn trong lớp suy nghĩ lung tung thì ?
Tống Chiêu Đệ vốn vẫn luôn chờ đợi, lúc thấy học trưởng Nghiêm gọi .
Liền đây là cô Phó bảo học trưởng Nghiêm tới.
Nhanh chóng dậy ngoài.
Nghiêm Phong hạ thấp giọng với cô: “Cô Phó tìm cô.”
“Vâng, cảm ơn học trưởng Nghiêm.” Tống Chiêu Đệ lời cảm ơn xong, liền chạy bước nhỏ thật nhanh qua đó.
Nghiêm Phong:?
Cũng cần vội vã như chứ.
Phía Phó Minh Tuyết thu dọn xong đồ đạc.
Khi thấy Tống Chiêu Đệ thở hồng hộc tới cửa văn phòng, liền bước : “Đi thôi!”
Tống Chiêu Đệ vội vàng theo.
Đến khu để xe đạp, Tống Chiêu Đệ lập tức : “Cô Phó, để em chở cho!”
Sao cô thể để cô giáo chở chứ?
Tuy trông cô gầy gò nhưng khung xương khá to, cũng chút cân nặng.
Phó Minh Tuyết cô: “Em đường, tự đạp xe sẽ thuận tiện hơn.”
Một câu liền khiến Tống Chiêu Đệ ngậm miệng .
Cũng , cô căn bản đường, còn để cô Phó chỉ đường thì càng bất tiện hơn.
Phó Minh Tuyết dắt xe đạp , tự lên chống một chân xuống đất.
“Em lên cẩn thận , chở em qua đó, yên tâm, xe đạp vững.”
Sức lực vốn của cô lớn hơn các cô gái cùng trang lứa.
Kể từ khi uống viên thể chất , sức lực của cô càng lớn hơn nhiều.
(Bản chương )