Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 366: Không Cần Mở Miệng Ra Là Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:38:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , hai bát mì nấu xong và bưng .

 

“Mau ăn !”

 

Phó Minh Tuyết bắt đầu ăn— ngờ mì ở quán ven đường khá ngon.

 

Còn Tống Chiêu Đệ từ nhỏ đến lớn từng ăn trứng gà.

 

Khi c.ắ.n miếng trứng gà, nước mắt cô bé bất giác đảo quanh trong hốc mắt.

 

Để cô giáo Phó đối diện nhận sự khác thường của , cô bé cúi đầu thật thấp.

 

Cô bé cảm thấy quả trứng gà thực sự ngon, đây là quả trứng gà ngon nhất mà cô bé từng ăn—cho dù , cô bé sớm còn thiếu tiền nữa.

 

Cô bé cũng khó lòng quên bát mì mà cô giáo Phó mời.

 

Hai nhanh chóng ăn xong.

 

“Cô Phó, cô cần đưa em về trường ạ, em tự bộ về, thể quen đường sá.”

 

Phó Minh Tuyết vốn định đưa cô bé về trường, lúc thấy cô bé kiên quyết như .

 

Bèn gật đầu: “Vậy , chú ý an nhé. Trên đường nếu ai bắt chuyện thì đừng để ý, ?”

 

“Cô Phó yên tâm, em sẽ tự bảo vệ . Cô Phó, cô mau về nhà ạ!”

 

“Được , về đây.” Phó Minh Tuyết nghĩ bụng, cô bé cũng tự về.

 

Con đường của khác rốt cuộc vẫn tự bản họ bước .

 

Giống như việc cô hỏi Tống Chiêu Đệ vì đổi tên—đó là cuộc đời của riêng .

 

Xua tay một cái, cô liền đạp xe rời .

 

Tống Chiêu Đệ dõi mắt theo bóng lưng rời của cô giáo Phó lâu, mãi đến khi còn thấy nữa mới cất bước về hướng trường học.

 

Lần đầu tiên, cô bé tràn đầy hy vọng cuộc đời .

 

Trên thế giới , hóa lương thiện vẫn còn nhiều.

 

 

Phó Minh Tuyết đạp xe đến cửa nhà, đang định gõ cửa thì Tần Văn Hoắc mở cửa .

 

“Sao về muộn thế ? Đói lả ?”

 

Phó Minh Tuyết lời quan tâm của Tần Văn Hoắc, vẻ mặt áy náy: “Xin , em chút việc nên về muộn, vẫn ăn cơm ?”

 

“Chờ em cùng ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-366-khong-can-mo-mieng-ra-la-xin-loi.html.]

 

Phó Minh Tuyết:...

 

lẽ, vẫn thể ăn thêm một chút.

 

“Lần đừng chờ em, muộn thế , ăn chứ.”

 

Tần Văn Hoắc đáp lời cô.

 

ăn sớm ăn muộn cũng chẳng ảnh hưởng gì.

 

Anh tiến lên dắt xe đạp của cô sân.

 

“Em rửa tay , chúng ăn cơm.”

 

“Vâng.” Phó Minh Tuyết rửa tay, đó xuống bàn ở nhà chính.

 

Thấy Tần Văn Hoắc định xới cơm cho .

 

Cô vội : “Vừa em ăn một bát mì ở ngoài , xới một chút xíu thôi, em ăn ít thức ăn là .”

 

Tay Tần Văn Hoắc khựng .

 

“— Được.”

 

“Xin nhé, vốn định về nhà ăn cơm, nhưng lớp em một bạn nữ sinh, em thấy muộn thế nhà ăn chắc cũng chẳng còn cơm nước gì, nên em ăn cùng em ở ngoài.”

 

Phó Minh Tuyết kể vắn tắt về cảnh khó khăn của Tống Chiêu Đệ, kể chuyện giới thiệu việc cho cô bé.

 

Tần Văn Hoắc ngờ vợ thương cảm khác như .

 

Về việc , đưa quá nhiều đ.á.n.h giá.

 

“Đã ăn thì ăn ít một chút. Với , vợ , em cần mở miệng là xin , chúng là vợ chồng, em ăn ở ngoài thì cứ ăn, cần áy náy.”

 

Phó Minh Tuyết:...

 

Cô chỉ thể hai chữ xin chẳng qua là thói quen buột miệng mà thôi.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bữa cơm tối khá thịnh soạn.

 

Phó Minh Tuyết chỉ gắp vài đũa là ăn nổi nữa.

 

Tần Văn Hoắc một đương nhiên cũng ăn hết khẩu phần của hai , may mà trong nhà tủ lạnh.

 

Sau khi rửa sạch bát đũa, liền bước phòng: “Vợ, ngoài dạo một lát ?”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...