“Cháu chào thím Hai ạ!” Phó Minh Tuyết mỉm chào.
“Được .” Mẹ Tần Văn Thư tươi rói: “Hôm nay bố chồng cháu đều mặt cả đấy! Bữa nay là tiệc gia đình của hai nhà chúng .”
Phó Minh Tuyết thì bất ngờ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô cứ tưởng việc gì quan trọng cơ!
lúc , Tần Văn Hoắc đưa quà xách tay : “Thím Hai!”
Thím Hai họ Tần thấy Tần Văn Hoắc thế mà còn mua bao nhiêu đồ mang sang.
Liền trách yêu: “Đều là một nhà cả, các cháu còn mua mấy thứ gì?”
“Cứ coi như cháu trai hiếu kính chú Hai ạ.” Lời của Tần Văn Hoắc thốt , thím Hai họ Tần liền vô cùng vui vẻ nhận lấy.
“Hai đứa mau nhà !”
“Vợ, chúng thôi.”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng!”
Hai vợ chồng bước trong.
Phát hiện chỉ bố chồng ở đây mà hai cụ cũng mặt.
Hơn nữa mấy chú thím khác cũng đều mặt.
Phó Minh Tuyết cũng ngờ đông đến thế.
Đành lượt cất tiếng chào từng một—
Thím Ba họ Tần với Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết , hôm nay ăn ở nhà thím Hai cháu , tới xếp lịch sang nhà thím ăn cơm nhé.”
“Cả nhà chúng nữa.”
...
Phó Minh Tuyết:...?
Đây là tình huống gì thế ?
lúc cô đang thắc mắc tại họ tranh mời ăn cơm, Tần giải đáp thắc mắc cho cô.
“Minh Tuyết, lúc hai đứa kết hôn, vì con rời Bắc Kinh nhanh quá nên kịp mời con ăn bữa cơm. Lần con về, nhà nào cũng mời bù đấy.”
Phó Minh Tuyết:...?
Nếu mỗi nhà một bữa thế thì cô ăn đến mấy lận.
Phải rằng Tần Văn Hoắc tận bốn chú và ba cô cơ đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-369-co-chut-da-dau-te-dai.html.]
Tuy nhiên, chú Tư và hai cô của Tần Văn Hoắc dường như ở Bắc Kinh.
Còn mặt hôm nay là cô Cả sống ở khá gần.
lúc Phó Minh Tuyết đang phân vân nên gật đầu , Tần Văn Hoắc lên tiếng: “Thím Ba, thím Năm, cô Cả, đừng mời cơm riêng nữa, dù hôm nay đều mặt đông đủ, coi như cả nhà ăn chung một bữa .”
“Chủ yếu là vì Minh Tuyết quá bận, bây giờ cô lớp giảng dạy, hơn nữa trường học sắp xếp lịch dạy gần như kín cả ngày, tối nào cô soạn giáo án cũng đủ thời gian.”
“Đấy là còn kể, buổi tối đôi khi cô còn sang Viện nghiên cứu nữa, cho nên thời gian thực sự thể dứt .”
Mọi lời liền dùng ánh mắt vô cùng kỳ lạ về phía Phó Minh Tuyết.
Họ nhà bác Cả Phó Minh Tuyết sắp xếp dạy học cho sinh viên.
Giờ Tần Văn Hoắc như , họ thực sự chấn động.
Thím Hai họ Tần thật sự quá đỗi ghen tị khi chị dâu cả cô con dâu giỏi giang như thế.
“Minh Tuyết, cháu giỏi thật đấy, nếu bận như thế thì bữa cả nhà coi như tụ họp ăn chung luôn.”
Phó Minh Tuyết gật đầu.
Cả nhà đông quả nhiên vô cùng náo nhiệt.
Nếu nhờ trí nhớ của Phó Minh Tuyết cực —cô còn chẳng thể nhớ hết ngần .
Cao Lan đầy ngưỡng mộ Phó Minh Tuyết đang vây quanh ở vị trí trung tâm.
Quả nhiên, bản lĩnh thì ở cũng trọng vọng.
Nhà Tần Văn Thư rộng, tổng cộng bày ba bàn lớn.
Vãn bối một bàn, phụ nữ một bàn, đàn ông một bàn.
Lúc đủ chỗ thì cứ tạm gắp thức ăn—
Tám giờ tối, Tần Văn Hoắc và Phó Minh Tuyết mới rời khỏi nhà Tần Văn Thư.
Hai về đến nhà, Tần Văn Hoắc vợ , thấy sắc mặt cô chút uể oải, khỏi xót xa.
“Vợ, mệt ?”
“Cũng tàm tạm.” Phó Minh Tuyết quả thực chút ứng phó nổi với ngần họ hàng.
Cũng may là họ sống riêng.
Bằng , để cô ngày nào cũng đối mặt với cả một gia đình lớn như —cô chắc chắn sẽ đau đầu c.h.ế.t mất.
Đột nhiên, cô nhớ một chuyện: “Bên chú bác của mời cơm xong, đến lúc đó bên nhà ông ngoại cũng đòi mời cơm đấy chứ?”
(Hết chương)