Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 373: Kẻ Gây Chuyện Đã Tìm Tới Cửa

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:38:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ nghỉ mười lăm ngày vốn định sẵn, do Viện nghiên cứu bên phía Bắc Kinh việc nên điều động biệt phái thêm nửa tháng nữa.

 

Kỳ nghỉ của Tần Văn Hoắc thể dài như .

 

Thế nên đành về .

 

Tuy nhiên, trong lòng vô cùng lo lắng yên.

 

“Vợ , nếu em về một thì nhất định đặt vé giường , ? Nếu hôm đó thì lùi một ngày, hoặc là em đặt , nếu bản em thời gian đặt thì bảo Tần Văn Thư mua giúp.”

 

Phó Minh Tuyết:... Đi sớm một ngày muộn một ngày thì khác gì chứ?

 

“Em .”

 

“Chuyện quan trọng lắm đấy, em đừng ậm ừ cho qua chuyện, nhất định . Ngoài , khi lên tàu hỏa thì tuyệt đối chuyện với lạ, bất kể là trẻ già, nếu họ nhờ em giúp đỡ thì em cũng đừng để ý tới.”

 

“Dù là phụ nữ t.h.a.i cũng cần quản, tàu cảnh sát đường sắt trực ban, đến lượt em việc . Dạo gần đây bọn buôn tàu hỏa hoành hành dữ lắm, chúng nó giỏi nhất là dùng mấy già yếu bệnh tật để ngụy trang.”

 

Tần Văn Hoắc thật sự thể nào yên tâm nổi.

 

Với diện mạo của vợ , hễ bước chân lên tàu hỏa là chắc chắn thành mục tiêu nhắm tới của đám buôn ngay.

 

Điều bảo yên lòng cho ?

 

Thời khắc chỉ hận thể gói vợ xách theo cùng luôn.

 

Phó Minh Tuyết thực sự cảm nhận sự bồn chồn và lo lắng của .

 

Cô liền : “Anh yên tâm ! Đến lúc đó em sẽ chú ý an mà. Hơn nữa...”

 

Cô khoe cơ bắp cánh tay một chút, “Anh , em khỏe lắm. Một cân ba đấy.”

 

Câu rốt cuộc cũng chọc cho Tần Văn Hoắc bật .

 

“Được , em khỏe! Em là khỏe nhất.”

 

“Thôi nào, mau ! Nếu còn thì kịp chuyến tàu hỏa , với , đừng chỉ mải dặn dò em, bản cũng chú ý an đấy.”

 

“Lúc nhiệm vụ đừng để thương.”

 

Tần Văn Hoắc những lời dặn dò lo lắng từ vợ, cõi lòng ấm áp khôn xiết.

 

Quả nhiên, trong lòng vợ .

 

Lúc , thực sự nỡ rời .

 

Thế nhưng dù đến mấy thì việc vẫn cứ .

 

Anh hít sâu một , đó dùng sức kéo mạnh lòng ôm chặt.

 

“Vợ, đây!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-373-ke-gay-chuyen-da-tim-toi-cua.html.]

Nói xong liền buông tay , đó xách hành lý sải bước dứt khoát rời .

 

Anh sợ chỉ cần chậm trễ một bước thôi là sẽ thật sự chẳng rời nữa.

 

Còn hai chữ tạm biệt— .

 

Phó Minh Tuyết đóng cửa, vặn thấy chiếc xe chở Tần Văn Hoắc lăn bánh rời .

 

Cô cũng quá nhiều nỗi sầu muộn lúc ly biệt.

 

Người đàn ông , trái càng giúp cô chuyên tâm công việc hơn.

 

Tuy nhiên một điểm —đó là chẳng còn ai nấu cơm cho cô nữa.

 

May mà vấn đề cũng chẳng to tát gì.

 

Có thời gian thì tự nấu, thời gian thì ngoài ăn hoặc ăn thẳng ở nhà ăn.

 

Hơn nữa, bên phía trường học cũng kết thúc, sinh viên chính thức nghỉ.

 

Thực vốn dĩ đến lúc nghỉ .

 

Giai đoạn cuối kỳ cũng tiết học.

 

Chẳng qua vì cô phụ trách nên mới thêm mấy tiết học phát sinh thôi.

 

Bắt đầu từ ngày hôm , Phó Minh Tuyết liền đến Viện nghiên cứu...

 

...

 

“Chính là chỗ .” Phó Minh Nhã thấy doanh trại bộ đội, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một .

 

Ngay đó trong lòng liền dâng lên nỗi mừng rỡ.

 

nhất định đây bằng .

 

Nếu thì sẽ thật sự gả cô cho gã đàn ông già để đổi lấy tiền sính lễ mất.

 

Bà lão họ Phó lúc mệt khát, mấy ngày tàu hỏa thực sự khiến bà cả đời chẳng bao giờ bước chân khỏi cửa nữa.

 

Quá mức chật chội, bức bối.

 

Người chen chúc thì chớ, cái mùi hôi hám hun cho ngày nào bà cũng nôn thốc nôn tháo.

 

Bây giờ khó khăn lắm mới bắt xe từ ga tàu đến doanh trại bộ đội.

 

Suy nghĩ duy nhất trong đầu bà lúc là tuyệt đối để cho đôi con tiện nhân sống yên .

 

“Đến nơi còn ngẩn đấy gì, mau thôi—”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

(Hết chương)

 

 

Loading...