“Đứng , các là ai?” Chiến sĩ cảnh vệ lập tức chặn hai đang định xông doanh trại .
Cả hai đều dọa giật b.ắ.n .
Phó Minh Nhã chút sợ hãi, co rúm lưng bà cụ Phó.
Bà cụ Phó vỗ vỗ ngực, trừng mắt đầy bất mãn chiến sĩ cảnh vệ .
“Cái bộ đội thế hả? Tự dưng hét toáng lên dọa bà già gì? Lỡ dọa bệnh tật thì chịu trách nhiệm ?”
Chiến sĩ cảnh vệ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng hỏi: “Đây là doanh trại bộ đội, ngoài tự ý . Các là ai? Đến tìm ai?”
“— đến tìm Từ T.ử Phượng! Cái đồ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m , bố chồng ruột qua đời mà dám về chịu tang, đương nhiên tới hỏi cho nhẽ.”
Chiến sĩ cảnh vệ từng qua cái tên .
Lúc , Phó Minh Nhã nấp lưng bà cụ Phó thò đầu , nhanh nhảu : “Đồng chí ơi, chúng đến tìm Phó Minh Tuyết, đây là bà nội ruột của Phó Minh Tuyết, còn là em họ của chị .”
“ , Từ T.ử Phượng là con dâu của bà nội , cũng là ruột của Phó Minh Tuyết, là thím hai của .”
“Còn nữa, Tần Văn Hoắc là rể họ của , chúng từ quê lặn lội lên đây tìm chị họ và rể họ.”
Cô tuôn một tràng dài.
Chiến sĩ cảnh vệ thể Từ T.ử Phượng là ai, nhưng Tần Văn Hoắc là ai chứ?
Đang định lên tiếng bảo hai chờ một lát để hỏi thăm tình hình.
Thì một giọng cất lên một bước: “Hai là bà nội và em họ của Phó Minh Tuyết ?”
“ thế, là bà nội của con tiệ—” Chữ “tiện nhân” còn kịp thốt khỏi miệng thì ống tay áo của bà Phó Minh Nhã giật mạnh một cái.
Phó Minh Nhã vội ngắt lời bà nội: “Đây là bà nội ruột của chị họ Phó Minh Tuyết nhà cháu, ông nội cháu mất nhưng thím hai và chị họ đều về , bà nội cháu chỉ sợ hai gặp chuyện gì trắc trở nên mới lo lắng đến đây xem .”
Trên mặt bà cụ Phó vẫn còn vương nét giận dữ.
Nghe con ranh , bà cũng hiểu ý, lập tức đành gật đầu: “, sai, lo cho bọn nó. Bằng thì bọn nó đến cả đám tang của ông nhà cũng chẳng thèm về?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-374-co-phai-co-tinh-tranh-mat-toi-khong.html.]
Tạ chỉ đạo hai là ngay kẻ gây chuyện mò tới nơi .
Thế nhưng, nếu cứ để mặc bọn họ ngoài cổng thì chắc chắn họ cũng chẳng chịu bỏ dễ dàng như .
Nếu để họ ở cổng ầm ĩ lên thì ảnh hưởng .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vì ông liền : “Vậy hai cứ theo trong .”
Bà cụ Phó thấy , đôi mắt tam giác đảo quanh chằm chằm ông: “Anh là ai? Có lãnh đạo của thằng cháu rể ?”
Tạ chỉ đạo lên tiếng: “Hai cứ theo trong là .”
Phó Minh Nhã khẽ giật tay áo bà cụ Phó một cái: “Bà nội, chúng cứ trong hẵng .”
Bà cụ Phó đành mang vẻ mặt hậm hực theo .
Bà đinh ninh chắc chắn là lãnh đạo của Tần Văn Hoắc.
Tạ chỉ đạo dẫn về phía khu gia quyến, mà trực tiếp đưa hai tới phòng việc của .
“Hai đợi một lát, cho gọi , lát nữa sẽ qua ngay. Tiện đây luôn, đồng chí Phó Minh Tuyết công tác , Tần Văn Hoắc cũng đang nhiệm vụ, hiện tại cả hai đều mặt ở đơn vị.”
Bà cụ Phó thấy câu , giọng lập tức the thé vút lên:
“Cái gì? Bọn nó đều ở đây? Thế dẫn chúng cái gì? Có bọn nó tới nên cố tình trốn gặp bà già ?”
Tạ chỉ đạo:...?
“Không , họ rời đơn vị từ nửa tháng . Tuy nhiên, của Phó Minh Tuyết vẫn đang ở đơn vị, lát nữa thím sẽ sang ngay.”
Phó Minh Nhã vội vàng : “Bà nội, thím hai ở đây thì cũng như cả thôi mà.”
Cô đến đây là để tìm cách ở , chứ để căng chuyện với thím hai.
(Hết chương)