Phó Minh Nhã khi thấy Tần Văn Hoắc, hai mắt sáng rực lên kinh ngạc.
“Anh... rể...”
Mẹ Phó thấy giọng điệu ỏn ẻn giả tạo liền buồn nôn mửa.
“ là đồ hổ, chúng tao sớm đoạn tuyệt quan hệ với cả nhà mày , mày gọi rể cái nỗi gì?”
“Mẹ, đừng giận. Đã dám tới bộ đội loạn thì chuyện cứ giao cho con xử lý.”
Cũng may là kịp thời chạy về.
Bằng thì vợ chịu thiệt thòi .
Hơn nữa, việc cần giải quyết dứt điểm gấp, lát nữa còn nhiệm vụ.
Mẹ Phó định bảo cần, nhưng chạm ánh mắt của con rể, bà đành buông tay .
Bà lão họ Phó thấy thả liền toan ngoác mồm gào ...
giọng Tần Văn Hoắc nhanh hơn bà một bước: “Người , đưa hai cho .”
Mệnh lệnh hạ, lập tức hai chiến sĩ bước lên.
“Các... các định gì?”
“Đưa .”
Tần Văn Hoắc chẳng rảnh rỗi mà tràng giang đại hải để cảm hóa lý lẽ với bọn họ.
Hai chiến sĩ lập tức áp giải cả hai .
Tần Văn Hoắc cũng theo.
Tạ chỉ đạo: “...”
Mẹ Phó: “...”
Ơ kìa, con rể bà tác phong dứt khoát mạnh mẽ thế ?
Thế liệu ảnh hưởng đến ?
Tạ chỉ đạo dường như thấu nỗi lo của bà, bèn tiến trấn an một câu: “Thím, thím cần lo lắng , Tần Văn Hoắc việc chừng mực.”
“Vâng, .” Mẹ Phó nhớ hành động của , ngượng ngùng : “Thật ngại quá, thất thố...”
Tạ chỉ đạo xua tay ngay: “Không thím, đừng để trong lòng.”
“Vậy xin phép về , ở nhà còn hai đứa nhỏ...”
Mẹ Phó trở khu gia quyến.
Bà cảm thấy ban nãy vẫn phần lỗ mãng.
Cũng may khu gia quyến cách chỗ Tạ chỉ đạo một đoạn, lúc đó xung quanh vắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-377-thu-doan.html.]
Trận lôi kéo c.h.ử.i bới của bà trong khu gia quyến thấy thấy.
Sau khi về nhà, bà tưởng sẽ gặp con gái, nào ngờ chẳng thấy ai.
Chẳng lẽ con bé về? Hay là nó ghé thẳng qua nhà máy ?
Nghĩ ngợi một lát, bà tạm gác , sang nhà bên cạnh bế hai đứa nhỏ về.
—
Hai tiếng Tần Văn Hoắc mới trở về.
Mẹ Phó thấy về liền vội vàng bước tới hỏi: “Văn Hoắc, hai họ...”
“Mẹ, con đưa họ lên tàu hỏa . Mẹ yên tâm, họ sẽ dám tới nữa . Ngoài , nhà họ Phó cũng chẳng còn ai dám bén mảng tới đây nữa.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Hả, con tống họ ? Sao họ chịu ngoan ngoãn về thế?”
Mẹ Phó vô cùng kinh ngạc.
Theo như bà hiểu về mụ già , mụ thể dễ dàng rút lui như ?
Nhất định quậy tưng bừng ở đây một trận mới cam lòng chứ.
“Con chỉ đem chuyện của thằng con cả với đứa cháu đích tôn thôi. Còn đứa nhỏ , hễ mụ già chịu về thì nó cũng cút.”
Mẹ Phó: “...”
Con rể bà lợi hại thế ?
mà chiêu đ.á.n.h trúng điểm yếu thật.
Mụ già c.h.ế.t tiệt quý nhất là con trai cả và cháu trai đích tôn.
Nếu động hai đó, e là mụ thể liều cả mạng già.
Đó chính là khúc ruột của mụ.
“Mẹ, Minh Tuyết còn ở Bắc Kinh một thời gian nữa, chắc nửa tháng, Viện nghiên cứu Bắc Kinh công việc. Hôm nay con nhiệm vụ ngay, thể sẽ lâu về , mấy đứa nhỏ ở nhà đành phiền chăm sóc giúp con.”
Mẹ Phó vốn còn định hỏi con rể xem rốt cuộc nắm thóp gì của hai bố con nhà .
Giờ thấy con rể sắp nhiệm vụ, bà cũng chẳng còn tâm trí mà hỏi thêm.
“Hôm nay con ? Thế con nhất định chú ý an đấy. Việc nhà con cần lo, ở đây, đảm bảo sẽ chăm sóc mấy đứa nhỏ thật chu đáo.”
“Cảm ơn , con đây.”
“Nhất định cẩn thận, bình an trở về đấy nhé!” Mẹ Phó yên tâm dặn dò theo.
Vụ việc thương vẫn khiến bà phần sợ hãi khôn nguôi.
Đã cập nhật bù.
Chúc ngủ ngon, mai gặp !