Khi Tiểu Triệu đến đúng giờ hẹn, đồ đạc của Phó Minh Tuyết cũng sớm thu dọn xong xuôi.
Vốn dĩ, cô định cất hết gian.
nghĩ , thôi .
Dù mấy thứ chồng cho cũng thể cất .
Còn bản cô thì xách một chiếc vali mây, bên trong cô chỉ để vài bộ quần áo.
Mọi thứ khác đều thu gian.
Sau khi xếp hết hành lý trong xe, đang chuẩn bảo Tiểu Triệu nổ máy thì cô thấy bà chị chồng của tới.
“Tiểu Triệu, chờ một chút.”
lúc , Tần Văn Anh cũng tới nơi.
“May quá đuổi kịp.”
Phó Minh Tuyết thò đầu : “Chị, chị qua đây? Chẳng bảo cần tiễn ?”
Một tay vẫn còn đang băng bó treo lủng lẳng thế mà cũng dám lái xe đạp vun vút bằng một tay, đúng là phụ nữ lái máy bay khác.
“Chị tới tiễn em, mà là tới đưa đồ cho em.”
Câu khiến Phó Minh Tuyết chút ngơ ngác.
“Cái gì thế ạ?”
“Nè, cái cho em.” Tần Văn Anh móc từ trong túi một món đồ.
Còn bọc trong vải đỏ.
Món đồ Phó Minh Tuyết bối rối thực sự.
Cô đưa tay nhận lấy gói vải đỏ.
Đang định mở xem thì Tần Văn Anh ngăn .
“Em đừng xem vội, đợi về đến khu gia quyến hẵng xem.”
Phó Minh Tuyết:.?
Thứ gì mà cứ về đến khu gia quyến mới xem cơ chứ?
mà cô cũng là lời.
“Được, về khu gia quyến em sẽ xem. Chị, tạm biệt!”
Tần Văn Anh xua tay: “Tạm biệt! Thượng lộ bình an, chú ý cẩn thận kẻo bọn buôn bắt cóc đấy.”
Phó Minh Tuyết câu đó, khóe miệng khỏi giật giật.
Trông cô giống một con thỏ trắng ngây thơ đến thế cơ ?
“Tiểu Triệu, thôi.”
Tiểu Triệu lập tức nhấn ga rời .
Tần Văn Anh dõi mắt chiếc xe rời , đó mới leo lên xe đạp về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-386-dung-la-qua-dang-thuong.html.]
Phó Minh Tuyết đến ga xe lửa.
Còn mười phút nữa tàu mới ga, nên cô bảo Tiểu Triệu về .
Tiểu Triệu đồng ý: “Tổ trưởng Phó, Quý lão dặn nhất định tiễn cô lên tận tàu mới .”
Lãnh đạo căn dặn thì nhất định chấp hành mệnh lệnh.
Phó Minh Tuyết:.?
Giục chịu thì chỉ đành để ở .
Dáng vẻ của cô thật nổi bật, dẫu thì quá đỗi xinh , gương mặt trắng ngần như phát sáng.
Quần áo mặc sạch sẽ tươm tất.
Nhìn qua là dạng con nhà nghèo.
Nơi ga tàu thứ nhiều nhất chính là kẻ trộm.
Bọn chúng nhanh nhắm trúng Phó Minh Tuyết, trông như một đại tiểu thư ngây thơ khờ khạo.
Ngay lập tức kẻ tay với Phó Minh Tuyết.
Tên đầu tiên thò tay lập tức bại trận.
Bởi vì Tiểu Triệu tóm gọn ngay tại trận.
“Làm gì đấy?” Vẻ mặt Tiểu Triệu nghiêm nghị, ánh mắt sắc như dao.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lúc chính là một cảnh vệ đạt chuẩn.
Tên trộm bắt trông gầy gò ốm yếu, chỉ mười sáu, mười bảy tuổi.
Hắn ngờ bên cạnh vị đại tiểu thư một đàn ông lợi hại như .
Hắn lập tức sức giãy giụa.
Đáng tiếc kẻ đụng là cảnh vệ đào tạo chuyên nghiệp.
“Thả tao ! Tao gì cả, tao chỉ ngang qua đây thôi!”
Tiểu Triệu trực tiếp tước lưỡi d.a.o lam đang kẹp giữa hai ngón tay của bàn tay khống chế .
“Đi ngang qua mà dùng thứ ?”
Tên trộm:.?
Lần thực sự hoảng loạn.
Người đàn ông nghề gì? Chẳng lẽ là công an mặc thường phục?
Hắn đầu về phía Phó Minh Tuyết.
Người phụ nữ trông thanh thuần yếu đuối, chắc chắn sẽ mềm lòng.
Thế là liền cố nặn vài giọt nước mắt.
“Chị ơi, em cũng cùng đường , bố em đều c.h.ế.t hết, ở nhà còn bà nội tám mươi tuổi liệt giường, còn năm đứa em nhỏ dại nuôi, xin chị tha cho em ! Em sai !”