Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 389: Sao Lại Mặt Dày Thế Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:38:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết theo hướng giọng quen thuộc .

 

mừng rỡ chút bất đắc dĩ.

 

Ngay đó cô xách hành lý rảo bước tới.

 

“Mẹ, chẳng con bảo đừng đến ? Sao qua đây nữa thế?”

 

Mẹ Phó lườm cô một cái:

 

“Tao đến thì mày về bằng cách nào? Đi bộ về chắc? Nhìn xem, tao chở cả xe đạp của mày sang đây .”

 

Phó Minh Tuyết:.?

 

Cảm ơn, cô mắt, thấy .

 

“Đứng ngây đấy gì, thôi!” Mẹ Phó đón lấy bộ hành lý tay cô.

 

Chỉ là khi nhấc chiếc vali mây lên, bà thắc mắc: “Cái đựng đồ ? Sao nhẹ hều thế ?”

 

Phó Minh Tuyết câu đó, trong lòng khỏi chột .

 

Ban nãy cô quên khuấy mất, chiếc vali chỉ vài bộ quần áo thì nhẹ cho ?

 

“Mẹ ơi, do khỏe thôi ạ. À đúng , hai đứa nhỏ ?”

 

Nhanh chóng đ.á.n.h trống lảng.

 

Quả nhiên, Phó thế liền dời sự chú ý ngay.

 

“Hai đứa nhỏ đương nhiên đang ở bên nhà hàng xóm, nhờ thím Vương Hương trông hộ .”

 

Bà cũng chỉ thiết với nhà hàng xóm bên cạnh.

 

Ngày thường nếu bà việc cần giải quyết thì sẽ nhờ Vương Hương bên cạnh trông chừng bọn trẻ một lát.

 

Vương Hương đó tính tình cũng , dễ gần.

 

Hai con tới bên chiếc xe ba bánh.

 

Phó Minh Tuyết dỡ chiếc xe đạp xuống .

 

Mẹ Phó thì đặt bộ hành lý trong tay lên thùng xe ba bánh.

 

“Được , mau về thôi, xe đạp của mày nhanh, mày cứ đạp về , xe ba bánh của tao chậm hơn thì tao tà tà đạp về .”

 

“Mẹ, , con vội thời gian. , bảo ông già họ Phó c.h.ế.t , ông c.h.ế.t thế nào ?”

 

Phó Minh Tuyết vẫn tò mò.

 

Ở kiếp , ông già họ Phó còn sống thêm mấy năm nữa cơ mà.

 

“Ai mà .” Mẹ Phó nghĩ nhiều nhắc chuyện đó.

 

cũng c.h.ế.t, ân oán cũ cứ thế tan biến theo mây khói.

 

Đương nhiên, với điều kiện là nhà họ Phó đừng đến tìm con bà gây phiền phức nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-389-sao-lai-mat-day-the-chu.html.]

 

Phó Minh Tuyết:.

 

ý hỏi thêm về chuyện ông già họ Phó nữa.

 

Mà chuyển sang hỏi chuyện mụ già với Phó Minh Nhã tới bộ đội gây chuyện.

 

Hễ nhắc đến chuyện , Phó bốc hỏa đầy bụng.

 

“Cũng chẳng là cái đồ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m nào đưa địa chỉ của chúng cho bọn họ.”

 

Thật suốt thời gian qua Phó luôn đoán xem rốt cuộc là ai, ngặt nỗi mãi tìm chút manh mối nào.

 

Bà cũng thật sự nghĩ là ai.

 

Có lẽ đợi con rể nhiệm vụ về, bà thể hỏi xem .

 

Phó Minh Tuyết thực cũng từng nghĩ qua những chuyện .

 

một đối tượng nghi vấn trong đầu, đó là Nguyễn Hồng Phi.

 

thì chỉ Nguyễn Hồng Phi là kết thù với cô, còn căm ghét cô sâu sắc đến thế.

 

Thế nhưng giờ Nguyễn Hồng Phi bắt giam .

 

tìm cô hỏi thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Vẫn còn một khả năng nữa, đó là trong đơn vị cùng thị trấn với bọn họ.

 

họ cũng từng nhà ai ở quê bộ đội cả.

 

Hồi đó chỉ tên họ Tống , nhưng tên họ Tống đó cũng tuyên án .

 

Thôi bỏ , bất kể là ai cũng thành vấn đề.

 

Mụ già họ Phó tống về quê, thì nhà họ Phó ước chừng sẽ chẳng còn ai dám vác mặt đến nữa.

 

Hai con trò chuyện về những việc khác.

 

Khi họ đạp xe về đến nhà thì trời xế chiều.

 

Vương Hương bên cạnh thấy tiếng động liền nhanh chóng chạy .

 

Khi thấy Phó Minh Tuyết, chị vẫn khỏi trầm trồ kinh ngạc.

 

“Minh Tuyết, một tháng gặp, em càng xinh hơn đấy!”

 

Sao đời như tiên giáng trần thế chứ?

 

Quan trọng nhất là còn trắng, trắng hơn cả bột mì thượng hạng.

 

Phó Minh Tuyết tươi như hoa: “Chị Vương, chị khen câu mát lòng mát ghê, chị cứ khen em nhiều thêm chút nữa .”

 

Câu thốt khiến Vương Hương cũng ngẩn .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Phó thì lườm con gái một cái: “Dù mày thật thì cũng thể mặt dày mày dạn như thế chứ? Được , mau bế hai đứa nhỏ về nhà .”

 

 

Loading...