Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 392: Đừng Có Tạo Nghiệp Nữa Được Không

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:38:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ, con còn thể hại ? Đến cả Tần Văn Hoắc con còn cho, chỉ giữ cho thôi đấy!”

 

Lời của Phó Minh Tuyết khiến Phó vô cùng cạn lời.

 

Viên t.h.u.ố.c gì mà nhất định bắt bà uống chứ?

 

“Không uống.”

 

Phó Minh Tuyết: “...”

 

Cô hít sâu một : “Được , nếu uống thì con tự uống .”

 

Nói xong, cô liền bộ nhét viên t.h.u.ố.c miệng .

 

Giây tiếp theo, viên t.h.u.ố.c trong tay cô Phó cướp mất, đó bà nhanh chóng ném tọt miệng .

 

Bà còn chép chép miệng: “Sao mà tan nhanh thế? Lại còn chẳng chút vị đắng nào?”

 

Cũng chẳng thấy vị ngọt, chắc chắn kẹo bi.

 

Phó Minh Tuyết: “...”

 

Cô bật : “Mẹ yên tâm , c.h.ế.t , đây thực sự là đồ , đợi qua một thời gian nữa sẽ dần dần cảm nhận . Thôi, mau ăn sủi cảo của ! Lát nữa nguội ngắt chẳng ngon .”

 

Món sủi cảo cứ ăn nóng mới ngon.

 

Mẹ Phó lườm cô một cái.

 

“Sau bớt mua mấy thứ linh tinh .”

 

Thứ khác còn , chứ t.h.u.ố.c men mà thể mua bừa bãi ?

 

Phó Minh Tuyết vốn định bảo chắc chắn sẽ mua bừa, bởi vì mua cũng chẳng mua nổi.

 

nghĩ , chừng lúc nào đó—hệ thống lên cơn phát phần thưởng loại cho cô thì ?

 

Hai con nhanh chóng chén sạch sủi cảo.

 

Phía bên , hai nhóc con cũng ăn sạch bong bát của .

 

Chúng nó cũng thích ăn sủi cảo.

 

Sau bữa tối, Phó Minh Tuyết sực nhớ tới nhiệm vụ của .

 

“Đến đây nào, các bảo bối, giờ học đến , đây với .”

 

Mẹ Phó: “...”

 

Lại bắt đầu .

 

Đừng tạo nghiệp nữa hả?

 

Để cho con nít chừng tuổi vui chơi thoải mái hơn ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-392-dung-co-tao-nghiep-nua-duoc-khong.html.]

Thằng nhóc chín tuổi nhà bên cạnh, cứ tan học là chạy chơi mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nó còn chẳng buồn quản chuyện học hành.

 

Hai đứa nhỏ nhà bà—chúng nó còn đầy hai tuổi đấy!

 

Đây chẳng là cái gì mà đốt cháy giai đoạn ?

 

Ngặt nỗi, hai đứa nhỏ tình nguyện.

 

Mẹ gọi một tiếng là chúng liền lon ton chạy qua ngay—

 

thì cũng bảo —học tập là thưởng.

 

Chúng thích phần thưởng của lắm.

 

Sáng hôm , Phó Minh Tuyết đạp chiếc xe đạp của .

 

“Mẹ, cơm tối cần đợi con , thể con sẽ về muộn đấy.”

 

Mẹ Phó gật đầu: “Được , , việc cho nhé!”

 

Tuy rằng công việc vất vả, nhưng dẫu cũng nhận từng tiền lương cơ mà!

 

Không nhiều thêm một chút, bà thấy trong lòng chẳng yên.

 

Phó Minh Tuyết đạp chiếc xe đạp đặc trưng của tới cổng nhà máy.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Người của phòng bảo vệ hơn một tháng gặp cô, lúc thấy cô đến liền vội vàng chào hỏi: “Tổ trưởng Phó, cô về nhà máy đấy !”

 

, việc đây!” Phó Minh Tuyết để một câu thẳng trong xưởng.

 

tới chỗ Xưởng trưởng Cảnh để báo cáo .

 

May là giờ , Xưởng trưởng Cảnh cũng đến từ sớm.

 

Khi thấy Phó Minh Tuyết, ông cũng vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ.

 

“Sao cô ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày? cứ nghĩ ngày mai cô mới xưởng chứ.”

 

“Về thì đương nhiên thôi. Dù cũng trì hoãn ngần thời gian . , Xưởng trưởng Cảnh, trong nhà máy chúng đàn ông nào tên là Cổ Thanh Vân ?”

 

Xưởng trưởng Cảnh thì khỏi ngẩn .

 

Sau đó ánh mắt ông chút kỳ quặc: “Cổ Thanh Vân ? một , nhưng cô là con gái.”

 

Lần đến lượt Phó Minh Tuyết ngạc nhiên: “A, là con gái ?”

 

Nghĩ nội dung trong thư—hình như đúng là hề Cổ Thanh Vân là đàn ông.

 

Xem là do bản tự chụp mũ .

 

“Vậy thì chính là Cổ Thanh Vân , cô ở phân xưởng nào ?”

 

Xưởng trưởng Cảnh hỏi: “Cô chắc chắn tìm cô chứ? Cô ở phân xưởng lắp ráp, sai gọi cô qua đây.”

 

 

Loading...