Lê Chiêu khi Cốc Trinh thì lập tức thu hồi ánh mắt.
Anh liếc xéo Cốc Trinh một cái: “Lo ăn cơm của .”
Cốc Trinh câu liền hiểu ngay ý của Lê nhà là gì.
Thế là đành cắm cúi ăn cơm.
Tuy nhiên, trong lòng vẫn vô cùng tò mò—cô gái chuyến tàu rốt cuộc là ai chứ?
Khoan , đàn ông bên cạnh cô chẳng là Từ Minh ?
Cậu vội vã ngẩng đầu, về phía quầy lấy cơm, khi rõ khuôn mặt thì kinh ngạc thốt lên: “Anh Lê, chẳng là thằng nhóc Từ Minh ?”
Lê Chiêu thấy .
thì chứ?
Anh buồn để ý tới vẻ kinh ngạc của Cốc Trinh nữa.
Thế nhưng Cốc Trinh khó khăn lắm mới gặp Từ Minh, đương nhiên là vẫy tay gọi : “Từ Minh, bên !”
Từ Minh lấy cơm xong đột nhiên thấy gọi tên .
Cậu liền theo bản năng đầu .
Khi thấy Cốc Trinh đang sức vẫy tay với , mắt sáng rực lên— ngờ gặp quen cũ.
“Tổ trưởng Phó, chúng qua bên .”
Phó Minh Tuyết đối với chuyện ở cũng ý kiến gì.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu thể, cô càng thích một hơn.
Xương Thanh Trạch cùng.
Thế là ba bưng hộp cơm của về phía chỗ trống đằng .
“Từ Minh, thật ngờ cái thằng nhóc ở chỗ đấy.”
Từ Minh gặp quen cũ cũng đỗi vui mừng: “Sao các cũng ở đây?”
“Lê Chiêu, lâu gặp!”
Lê Chiêu thấy tiếng chào hỏi đương nhiên cũng ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp: “Lâu gặp!”
Sau đó, ánh mắt dời sang phía Phó Minh Tuyết.
Vừa vặn Phó Minh Tuyết cũng đưa mắt về phía .
Thực khi thấy hai , Phó Minh Tuyết cũng vô cùng ngạc nhiên.
Vốn tưởng rằng khi xuống tàu hỏa thì khó cơ hội gặp , ngờ trùng hợp đến thế.
Lúc , Cốc Trinh với tính cách hoạt bát hơn một chút liền lên tiếng chào hỏi Phó Minh Tuyết:
“Đồng chí, ngờ chúng gặp ở nhà máy , đúng là khéo thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-395-do-la-doi-tuong-cua-cau-a.html.]
Phó Minh Tuyết mỉm : “ là khéo.”
Từ Minh thấy thế thì khỏi thắc mắc: “Sao , quen ?”
Phó Minh Tuyết nhanh miệng một bước: “Chỉ là chuyến tàu hỏa về cùng một toa với họ thôi. Mau ăn cơm !”
Cô với bọn họ cũng chẳng quen gì, ở tàu hỏa cũng chỉ dừng ở mức đổi chỗ cho mà thôi.
Không cần thiết ở đây hàn huyên mãi.
Từ Minh vốn còn hỏi thêm, nhưng thấy Tổ trưởng Phó bảo ăn cơm nên đành đè nén sự tò mò xuống.
Dù lát nữa hỏi tên Cốc Trinh cũng .
Ba xuống.
Bởi vì ngoài ở đây, Phó tổ trưởng Xương vốn còn thảo luận vấn đề với Phó Minh Tuyết cũng đành ngậm miệng , chuyên tâm ăn cơm.
Phó Minh Tuyết đương nhiên cầu còn việc mở miệng chuyện.
Lúc ăn cơm mà cứ năng liên miên—lỡ nước bọt b.ắ.n đồ ăn của cô thì ?
Ở phía bên , Từ Minh và Cốc Trinh rõ ràng là những kẻ lắm lời.
Hai trò chuyện vô cùng rôm rả, hào hứng.
May mà chỗ của Phó Minh Tuyết cách hai bọn họ tới hai vị trí.
Cô đối diện với Phó tổ trưởng Xương.
Sau bữa ăn , Phó Minh Tuyết tự thề với lòng — dù trong bất kỳ cảnh nào, trừ phi là liên hoan của cả tổ.
Bằng cô tuyệt đối sẽ bao giờ ăn cơm chung với Từ Minh nữa.
là quá mức ồn ào.
Hai bọn họ ăn xong liền dậy rời .
Cũng thèm đợi Từ Minh.
Dẫu ai bảo tên cứ mải mê chuyện với nên tốc độ ăn cơm mới chậm như rùa chứ.
Phó Minh Tuyết và Phó tổ trưởng Xương rời .
Cốc Trinh ở liền lập tức ghé sát hỏi Từ Minh: “Cô gái là ai thế? Là đối tượng của ?”
Cũng do nghĩ lung tung, mà thực sự là từng thấy Từ Minh ăn cơm chung với cô gái nào bao giờ.
Đương nhiên vì chắc chắn nên câu cố tình hạ thấp giọng xuống để hỏi.
Còn Lê Chiêu bên cạnh vẫn rời , thấy câu hỏi cũng kìm mà đưa mắt về phía Từ Minh.
Từ Minh lập tức trừng mắt lườm Cốc Trinh một cái.
“Cậu đừng bậy, đó là tổ trưởng của Tổ 6 chúng đấy. Hơn nữa, cô kết hôn .”
Khi đến câu cuối cùng, giọng điệu của bất giác thoáng chút chua chát.