Bác sĩ Tạ mới rời thì Tạ chỉ đạo bước ngay đó.
Tay xách một đống đồ.
Vừa phòng bệnh liền hỏi ngay: “Bọn trẻ thế nào ?”
“Bọn trẻ , bác sĩ bảo thể về nhà.”
Câu của Phó Minh Tuyết khiến Tạ chỉ đạo cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Không là ! lái xe tới, bây giờ lát nữa mới ?”
Phó Minh Tuyết : “Vậy phiền Tạ chỉ đạo đợi một lát, thủ tục xuất viện.”
Tạ chỉ đạo gật đầu: “Được, cô !”
Phó Minh Tuyết ngoài, Phó mẫu chỉ đống đồ của Tạ chỉ đạo: “Chú Tạ , chú gì thế ? Lát nữa cầm về ...”
“Cái là để bồi bổ cho bọn trẻ, cũng chẳng đồ quý giá gì, chỉ một túi sữa bột với ít hoa quả thôi ạ.”
Sữa bột là sáng sớm ghé hợp tác xã mua , hoa quả cũng mua ở bên đó.
Phó mẫu tiện nhận cho .
“Cái nhận , lát chú cầm về ...”
“Thím , thím đừng khách sáo nữa, vả cái là cho bọn trẻ mà.”
Đâu cái lý nào đem đồ đến tặng xách về.
Chẳng mấy chốc, Phó Minh Tuyết .
Phó mẫu tiện thể kể chuyện túi quà Tạ chỉ đạo mang tới.
Phó Minh Tuyết sảng khoái hơn ruột nhiều.
Cô bảo mang về mà cảm ơn thẳng: “Vậy mặt hai đứa nhỏ cảm ơn bác Tạ nhé.”
Tạ chỉ đạo thì vô cùng vui vẻ.
Phó mẫu:?
Dù cũng từ chối khách sáo một câu chứ?
Phó Minh Tuyết chẳng mấy thói quanh co : “Chúng về nhà thôi! Mẹ bế một đứa .”
Hai nhóc tì đều thức.
Chúng tròn xoe mắt chằm chằm Phó Minh Tuyết, rõ ràng lúc bọn chúng bế hơn.
Phó Minh Tuyết chạm ánh mắt của hai đứa con, cô còn thể ?
Bế thôi chứ !
May mà sức lực cô đủ lớn, một tay ôm một đứa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-402-xuat-vien.html.]
Phó mẫu đưa tay đỡ cũng cho.
Hai đứa sinh đôi cũng dùng tay siết chặt lấy cổ .
“Bảo bối, nới lỏng tay chút!”
Siết chặt thêm tí nữa là cô nghẹt thở mất mạng luôn đấy.
May mà hai đứa nhỏ vẫn lời, bàn tay nhỏ lập tức nới lỏng đôi chút.
“Đi thôi!”
Thật Tạ chỉ đạo cũng tiến lên bế giúp một đứa, ngặt nỗi hai đứa nhỏ trông vẻ bám Phó Minh Tuyết.
Có điều, cô vợ của Tần Văn Hoắc khỏe thật đấy.
Thế mà bế cả hai đứa trẻ chẳng tốn chút sức nào.
Xe đỗ ngay cổng bệnh viện.
Sau khi lên xe, Phó mẫu rốt cuộc cũng bế một đứa.
“Phó Minh Tuyết, chiếc xe đạp của cô bảo đẩy về dựng cửa nhà cô .”
“Vâng.” Phó Minh Tuyết gật đầu tỏ ý .
Xe chạy về đến khu gia quyến.
Người trong khu gia quyến thấy hai con Phó Minh Tuyết bế hai đứa trẻ xuống xe, còn bước xuống từ xe của Tạ chỉ đạo.
Mọi đều cảm thấy thắc mắc.
Có hỏi thẳng: “Mẹ Minh Tuyết , sáng sớm thế hai con về đấy?”
Phó mẫu đáp: “Tối qua bọn trẻ sốt, chúng đưa bệnh viện, giờ bác sĩ bảo nên về nhà.”
Phó Minh Tuyết chẳng mấy khi chuyện với đám trong khu gia quyến, chủ yếu là bản công việc quá bận rộn.
Bình thường cô tăng ca đêm, lấy thời gian rảnh rỗi mà giao thiệp với những .
Nhân lúc ruột đang chuyện với họ, cô bế con đẩy cửa bước nhà.
Phó mẫu đương nhiên cũng thể buôn chuyện lâu với họ.
Bà còn đang bế cháu ngoại gái mà.
Sau khi hai nhà, Tạ chỉ đạo cũng lái xe rời .
Phó Minh Tuyết đặt con xuống giường trong phòng của .
“Mẹ, trông bọn trẻ nhé, con pha ít sữa bột cho chúng uống.”
“Con trông , để là .” Phó mẫu dứt lời liền bước ngoài.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.