Bên Phó Minh Tuyết tắm xong , thấy hai đứa nhỏ đang tự chơi với .
Đến trưa ăn cơm xong, Phó mẫu thấy hai đứa trẻ còn sốt nữa, bèn với Phó Minh Tuyết: “Ở nhà , con !”
Phó Minh Tuyết suy nghĩ một chút: “Vâng, con , nếu buổi chiều hai đứa dấu hiệu sốt thì gọi điện cho con nhé.”
Cô điện thoại của nhà máy một nữa.
Trước đây từng để , nhưng cô sợ già quên mất.
Phó mẫu: “Được , , con mau .”
“Tối nay con tăng ca sẽ về sớm.” Phó Minh Tuyết chào tạm biệt cặp song sinh: “Các con ở nhà với bà ngoại nhé, rảnh rỗi thì lật truyện tranh xem...”
Phó mẫu:?
Bà thật sự sợ con gái bảo hai đứa nhỏ nhận mặt chữ học bài.
Phó Minh Tuyết đạp xe đến nhà máy.
Lúc chuẩn gửi xe đạp, cô phát hiện ở nhà để xe một đang dáo dác xung quanh.
Phó Minh Tuyết chỉ thị lực mà trí nhớ cũng cực kỳ siêu phàm, tự nhiên nhận ngay đó chính là Cổ Thanh Vân hôm qua.
Thế nên đang chặn đường cô?
Lúc , Cổ Thanh Vân đang đợi cũng thấy cô.
Ngay lập tức về phía cô.
Vì thọt chân nên chị bước chậm: “Đồng chí Phó...”
Phó Minh Tuyết dựng xe xong liền chị : “Cô tìm việc gì?”
Cổ Thanh Vân gật đầu: “ , hôm qua gọi điện thoại cho Tần Văn Anh, chị dâu cả của cô bảo cô cãi với bỏ nhà .”
Phó Minh Tuyết câu thì vô cùng ngạc nhiên - chị chồng cãi với chồng?
Chị chồng còn bỏ nhà nữa ư?
Cổ Thanh Vân Phó Minh Tuyết một cái tiếp: “Chị dâu cả bảo hai con họ cãi to lắm.”
Sắc mặt Phó Minh Tuyết đổi, nhưng trong lòng cũng hết sức cạn lời.
Cái miệng của bà chị dâu cả lắm lời thế ?
Tùy tiện gọi điện thoại tới - chẳng buồn tìm hiểu đối phương là ai mà cái gì cũng bô bô kể ngoài?
Nói giảm tránh thì gọi là thật thà chất phác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-404-chan-duong-co.html.]
Còn thẳng thừng thì đúng là đồ thiếu não.
“Cô điều gì?”
“Cô với Tần Văn Anh quan hệ gì?” Cổ Thanh Vân hỏi.
“Câu hỏi của cô mạo đấy. Mối quan hệ giữa và Tần Văn Anh ảnh hưởng đến những lời tiếp theo cô định ? Hay đổi góc độ , nếu hỏi quan hệ giữa cô và Tần Văn Anh, cô chịu cho ?”
Cổ Thanh Vân im lặng hai giây: “Xin !”
Phó Minh Tuyết chị : “Không , cô cứ xem rốt cuộc tìm việc gì ?”
Cổ Thanh Vân tiếp tục im lặng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Nửa ngày , chị mới mở miệng: “Làm phiền cô !”
Nói xong, chị khẽ gật đầu chào Phó Minh Tuyết xoay rời .
Phó Minh Tuyết:?
Cạn lời thật sự.
Cô ghét nhất cái tính giấu một nửa một nửa, cứ ấp a ấp úng, ngượng ngập xoắn xuýt thế .
Cô chẳng hứng thú đoán mò.
Khóa xe đạp xong, cô liền sải bước về phía văn phòng của .
Ngay lúc cô sắp tới nơi thì Xưởng trưởng Cảnh đến.
“Phó Minh Tuyết, cuối cùng cô cũng đến .”
Phó Minh Tuyết Xưởng trưởng Cảnh: “Xin xưởng trưởng, tối qua hai đứa nhỏ nhà ốm đưa viện nên sáng nay đến .”
Xưởng trưởng Cảnh vốn định chuyện chính, kết quả liền vội vã hỏi thăm: “Thế bọn trẻ bây giờ chứ?”
“Dạ .”
“Không là . Chuyện là thế , sáng nay thợ tiện Dương vô tình thương ở tay, một món đồ mà bác bảo chỉ cô mới nổi, cho nên cô qua giúp một tay, tiện giúp một linh kiện.”
Phó Minh Tuyết thấy Lão Dương thương thì phần lo lắng, vội hỏi: “Vậy tay bác ?”
Không đúng, tay mà thương ?
Bác thợ Dương đó là thợ nguội bậc 8, tay nghề siêu đẳng như thế, thể thương ở tay chứ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ý nghĩ lướt qua trong đầu, cô cũng thuận miệng hỏi luôn ngoài.