Bên Phó thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, cứ ngỡ là nào trong khu gia quyến.
Đến khi mở cửa , bà mới nhận là đồng chí liên lạc viên.
“Thím , đồng chí Phó Minh Tuyết gọi điện từ nhà máy về, cô nhiệm vụ cần tăng ca, buổi tối thể sẽ về muộn. Nếu hai đứa nhỏ ở nhà chuyển biến gì, cô bảo thím cứ tìm Tạ chỉ đạo.”
Mẹ Phó lời liền gật đầu ngay: “Được, , cảm ơn đồng chí nhỏ nhé.”
“Không gì ạ.” Liên lạc viên xong liền rời .
Mẹ Phó thở dài một tiếng, khép cửa nữa.
Bà ngay là con gái bận rộn vô cùng.
Trước bà còn mong con gái sinh sớm một đứa con.
Bây giờ xem , chuyện sinh con chẳng đợi đến năm nào tháng nào nữa.
Nếu cứ chờ thêm mấy năm nữa mới sinh, liệu sức khỏe của bà còn giúp trông cháu ?
Vừa nghĩ tới đây, Phó cảm thấy bản cũng chú ý giữ gìn sức khỏe cho thật mới .
Sức khỏe của bà tuyệt đối thể chuyện gì.
Nếu , trông con cho con gái ?
Phó Minh Tuyết nào suy nghĩ của ruột.
Hồi mới trọng sinh, cô vẫn còn chút chấp niệm đối với việc tự sinh con.
Dù kiếp giúp khác nuôi con, kết quả nuôi ba con sói mắt trắng.
Sau khi trọng sinh, cô vốn nuôi con của khác.
Cô nuôi một đứa con do chính sinh .
Chỉ tiếc là, cô vẫn nuôi những đứa trẻ do sinh.
Hy vọng sẽ nuôi sói mắt trắng thêm nào nữa.
Còn bây giờ, công việc của cô bận rộn như , gì thời gian mà sinh con.
Lúc cô thực sự .
Ít nhất là trong hai năm cô sinh.
Một cô chăm sóc hai đứa nhỏ đủ vất vả .
Nếu thêm một đứa nữa thì mà gánh nổi?
...
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Tổ trưởng Phó của các ở đây ?”
Đây là đầu tiên Cốc Trinh bước chân đến Tổ 6.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-406-di-dau-roi.html.]
Cậu cùng với Lê Chiêu.
Dù thì một vài hạng mục giữa hai tổ của bọn họ cũng liên kết chặt chẽ với .
Từ Minh liếc hai một cái: “Không .”
“Buổi sáng , buổi chiều cũng ? thấy xe đạp của cô mà! Vẫn còn dựng ở trong xưởng kìa!”
Cốc Trinh vẫn hứng thú với chiếc xe đạp qua cải tiến của Phó Minh Tuyết.
Cậu tìm hiểu qua , chiếc xe đạp của Phó Minh Tuyết là do chính cô tự tay cải tiến.
Chậc chậc, cái cô Phó Minh Tuyết đúng là giỏi đến mức khó tin.
Từ Minh trừng mắt : “Cô đương nhiên là việc quan trọng . Sao thế, quan tâm đến Tổ trưởng Phó của chúng nhiều như để gì?”
Cốc Trinh:...?
“ đây là vì công việc mà! Cậu đừng quên, chúng thuộc tổ vật liệu, phương hướng vật liệu mới của chúng cần bàn bạc nghiên cứu với Tổ trưởng Phó của các một chút.”
“Sao cứ nhất thiết nghiên cứu với Tổ trưởng Phó của chúng ? Thảo luận với Tổ phó Xương của chúng cũng thế thôi.”
Cốc Trinh:...?
Sao mà giống chứ?
Người Phó Minh Tuyết là phụ trách chính danh ngôn thuận.
Còn vị Tổ phó Xương chỉ là phó tổ trưởng mà thôi.
Cuối cùng cho dù thảo luận xong, chẳng vẫn trao đổi và xác nhận với Phó Minh Tuyết ?
Ngay lúc định lên tiếng phản bác, Lê Chiêu mở miệng: “Được, Tổ phó Xương ở ?”
“Ở đằng kìa, hai tự qua đó mà tìm.” Thái độ của Từ Minh chẳng còn chút nhiệt tình nào như ngày hôm qua nữa.
Lê Chiêu cũng chẳng bận tâm đến , cất bước thẳng về hướng tay Từ Minh chỉ.
Cốc Trinh thấy liền vội vàng bước nhanh theo .
Xương Thanh Trạch thấy hai họ tới thì chút ngạc nhiên.
Cốc Trinh lập tức rõ mục đích đến đây.
Thế là ba liền bắt đầu thảo luận.
Đợi đến khi bàn bạc xong xuôi, Lê Chiêu chuẩn rời thì thuận miệng hỏi một câu: “Tổ trưởng Phó của các ?”
Xương Thanh Trạch nghĩ chuyện gì cần giữ bí mật, liền : “Đến phân xưởng . Chính là chỗ lão Dương . Tổ trưởng Phó của chúng giúp Xưởng trưởng Cảnh một món đồ.”
Lê Chiêu:...?
Cốc Trinh:...?
Cả hai đều cảm thấy khó hiểu vô cùng.