Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 407: Tôi Không Bằng Một Phần Trăm Của Người Ta

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:39:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đột nhiên Lê Chiêu nhớ một chuyện.

 

“Bác thợ Dương, là bác thợ Dương thương hồi sáng nay ?”

 

Sáng nay loáng thoáng, bác thợ Dương xảy chuyện, bàn tay thương khá nghiêm trọng, nhưng đó đến bệnh viện băng bó xong trở về nhà máy việc.

 

Lúc đó Cốc Trinh chuyện còn bảo với rằng bác thợ Dương đúng là hết lòng tận tụy với công việc.

 

.” Xương Thanh Trạch gật đầu.

 

Sau đó ông tiếp: “Tổ trưởng Phó của chúng thông minh xuất chúng lắm, hồi mới đến nhà máy theo bác thợ Dương học vài ngày mà tay nghề ngang ngửa với thợ tiện bậc tám đấy.”

 

Lê Chiêu:...?

 

Cốc Trinh:...?

 

Vẻ mặt của hai đồng loạt lộ rõ sự kinh hãi tột cùng.

 

Thợ tiện gì cơ? Lại còn tương đương với trình độ bậc tám?

 

Trời đất ơi, đây còn là nữa ?

 

Phải rằng một thợ bình thường đạt tới bậc tám thì trải qua bao nhiêu năm nỗ lực học tập và rèn giũa tay nghề mới thành tài .

 

Họ đều thi nâng bậc từng cấp một như thế.

 

Nếu thì loại thợ tiện bậc tám cả một nhà máy gom mấy ?

 

Huống chi, theo lời của vị Tổ phó Xương thì trình độ của cô ngang bằng với bác thợ Dương , mà tay nghề thực tế của bác thợ Dương thì chỉ dừng ở mức bậc tám chứ.

 

Sau khi hai rời , trong lòng khỏi chìm trầm tư.

 

Một ... thật sự thể lợi hại đến mức ?

 

“Anh Lê, vị Tổ trưởng Phó đúng là đỉnh hơn nhiều lắm đấy!” Người quả thực là một chiến binh diện.

 

Cái cũng rành, cái cũng thạo.

 

Trời ạ, vị Tổ trưởng Phó quả thực là phụ nữ lợi hại nhất mà từng chứng kiến trong suốt cả cuộc đời .

 

Giọng điệu của Lê Chiêu chút u uẩn: “Cô quả thực giỏi, đừng lấy so sánh với cô ...”

 

bằng một phần trăm của .”

 

Cốc Trinh:...?

 

Ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.

 

Không còn cách nào khác, đây là đầu tiên thấy một mặt thiếu tự tin đến nhường của Lê.

 

Tuy nhiên, đúng là sự thật như .

 

Nếu đem so sánh với ... quả thực là kém cỏi hơn ít.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-407-toi-khong-bang-mot-phan-tram-cua-nguoi-ta.html.]

Ngay cả bản , một khi đem so sánh như thế, liền cảm thấy chẳng khác nào một kẻ vô dụng, giống hệt như những mẩu phế liệu vất vưởng ở phòng vật liệu của nhà máy .

 

Rất nhanh đó đến giờ ăn cơm tối.

 

Bác thợ Dương vội vàng cất tiếng gọi vẫn đang cặm cụi tỉ mỉ việc bên cạnh: “Tiểu Phó, dừng một chút , đằng nào cũng xong ngay , cứ ăn cơm tính tiếp. Tiện thể cho đôi mắt của cháu nghỉ ngơi một lát.”

 

Phó Minh Tuyết dừng tay .

 

Sau đó cô đưa tay tắt máy móc .

 

“Vâng ạ.”

 

Nói cũng , đôi mắt quả thực chút mỏi mệt khó chịu .

 

Bác thợ Dương bước qua xem món đồ mà cô bận rộn gia công suốt cả buổi chiều, kìm cất lời cảm thán nữa: “Tiểu Phó , cháu sinh đúng là để ăn bát cơm nghề tiện . Đáng tiếc thật đấy...”

 

Phó Minh Tuyết mỉm : “Bác Dương , chúng đều là những viên gạch của xã hội, nơi nào cần thì chúng chuyển tới nơi đó thôi ạ.”

 

Bác thợ Dương câu của cô chọc cho bật .

 

Ông cũng quên giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô.

 

Nhìn xem, cô gái nhỏ tuổi đời còn trẻ như thế mà suy nghĩ thấu đáo thông suốt bao, đây chính là tầm và bản lĩnh đấy.

 

“Bác Dương, tay của bác thương nặng như , bác cứ tan ca về nhà nghỉ ngơi ạ, buổi tối cần đây trông chừng nữa , một cháu tự .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Phó Minh Tuyết thấy sắc mặt của ông chuyển sang màu xanh xao tái nhợt.

 

Chốc chốc khẽ xuýt xoa một tiếng, tuy âm thanh nhỏ nhưng cô vẫn thấy rõ ràng.

 

thì từ khi uống viên t.h.u.ố.c cải thiện thể chất, các phương diện cơ thể cô đều nâng cao một chút, bao gồm cả thính lực.

 

Bác thợ Dương thấy lời thì vẫn chút do dự chần chừ.

 

Tuy rằng Phó Minh Tuyết căn bản hề xảy bất kỳ sai sót nào, nhưng trong lòng ông vẫn thể yên tâm .

 

Loại vật liệu vô cùng quý hiếm, nếu như hỏng mất một cái thì tổn thất sẽ lớn.

 

Nếu như ông ở đây thì ít nhiều cũng thể để mắt trông nom giúp một tay.

 

Nghĩ tới đây, giọng điệu của ông trở nên kiên quyết: “Bác .”

 

Phó Minh Tuyết thấy ông kiên trì như thì cũng khuyên can thêm nữa.

 

“Vậy chúng ăn cơm nhé!”

 

“Bác cùng cháu , lát nữa nhà bác sẽ mang cơm tới cho bác.”

 

Bàn tay của ông thương .

 

Cần ăn những món thanh đạm một chút, nhà sẽ hầm canh bồi bổ mang đến cho ông.

 

Phó Minh Tuyết lời liền gật đầu một cái: “Vâng, cháu ăn cơm đây ạ.”

 

 

Loading...