Phó Minh Tuyết tới nhà ăn dùng bữa, bởi vì cô đến muộn nên thức ăn còn nhiều lắm.
Dù thì cơm canh ở nhà ăn của bọn họ đều tính toán kỹ lưỡng cả , thể để xảy tình trạng dư thừa thức ăn với lượng lớn .
Dù nữa thì chuyện lãng phí lương thực là tuyệt đối phép.
Cho nên lúc Phó Minh Tuyết lấy món mặn nào thịt, chỉ lấy một phần bắp cải xào cùng với một phần khoai tây kho.
Trong lòng cô vẫn còn vướng bận công việc dang dở, thế nên cô ăn nhanh.
Vừa bước chân khỏi nhà ăn chuẩn trở phân xưởng thì lên tiếng gọi giật cô .
“Phó tổ trưởng, xin đợi một chút.”
Phó Minh Tuyết đầu , cô thấy chính là vị tổ trưởng Tổ 10 ngày hôm qua, Lê Chiêu.
“Có chuyện gì ?”
Lúc , Lê Chiêu bước nhanh tới mặt Phó Minh Tuyết.
“Là thế , dữ liệu vật liệu của mẫu động cơ mà bên các cô cung cấp hình như chút sai lệch, chúng vài thử nghiệm nhưng đều đạt.”
Phó Minh Tuyết thấy thì khỏi khẽ nhíu mày: “ lệch lớn lắm ?”
Lê Chiêu gật đầu: “ . Khá lớn. Không dùng .”
“Vậy mang kết quả dữ liệu thử nghiệm của các qua cho xem một chút.”
“Ở bên văn phòng, lát nữa mang qua cho cô xem. , lát nữa cô sẽ ở ?”
“Ở chỗ bác thợ Dương bên phân xưởng máy tiện, lát nữa mang qua đó cho xem một chút... hoặc là tìm Tổ phó Xương cũng .”
Lê Chiêu dứt khoát : “ mang qua cho cô xem.”
“Vậy cũng .” Phó Minh Tuyết xong liền cất bước rời .
Đợi đến khi cô trở cửa phân xưởng nhỏ thì vặn thấy nhà của bác thợ Dương đang ở đó.
Đó là một cô gái tuổi đời còn tới hai mươi.
Khi cô gái thấy Phó Minh Tuyết thì vẻ lúng túng, câu nệ.
Bác thợ Dương lập tức lên tiếng giới thiệu: “Tiểu Phó, đây là đứa con gái út của bác, Dương Tú Lan.”
Phó Minh Tuyết khẽ gật đầu chào cô gái .
“Chào em, tên là Phó Minh Tuyết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-408-co-phai-gioi-giang-hon-mot-chut-thi-se-duoc-nguoi-khac-coi-trong.html.]
“Chào chị, em là Dương Tú Lan. Em bố em kể về chị , bố bảo chị giỏi giang lắm.” Dương Tú Lan cảm thấy mắt lên trông thật là xinh .
Phó Minh Tuyết lời , nụ môi lập tức rạng rỡ hơn vài phần: “Cũng tàm tạm thôi, nhưng thể nhận lời khen ngợi của bác Dương thì cũng thấy vui.”
Dương Tú Lan nụ của cô cho ngơ ngẩn cả .
Trời đất ơi, đời xinh đến mức chứ?
Lúc , bác thợ Dương cất tiếng bảo cô bé: “Được , con mau về . Chỗ là nơi con thể nán lâu .”
Dương Tú Lan lập tức gật đầu lia lịa: “Bố, con về đây ạ. Buổi tối mấy giờ bố về nhà? Con bảo cả tới đón bố nhé.”
Phó Minh Tuyết nhanh miệng khi bác thợ Dương kịp mở lời: “Tám giờ, em cứ bảo cả của em tám giờ tới đón là .”
Cô đầu sang: “Bác Dương , bác tin tưởng tay nghề của cháu chứ.”
“... Vậy , tám giờ.” Thật bác thợ Dương cũng cảm thấy chút mệt mỏi .
Vết thương tay dường như cứ giật giật từng cơn đau nhức.
Dương Tú Lan khỏi cảm thấy kinh ngạc, đây thật sự vẫn là bố ngày thường ở nhà một là một hai là hai của cô ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tiền lương của bố cô là cao nhất trong cả nhà.
Một gánh vác bằng ba khác cộng .
Cho nên ở trong nhà, ông uy quyền vô cùng lớn.
Không chỉ cô bao giờ dám phản bác bất kỳ yêu cầu nào của bố cô.
Mà ngay cả cả, hai cho tới chị cả, chị hai của cô... cũng chẳng một ai dám lớn tiếng chuyện với bố nửa lời.
Trong ấn tượng sâu đậm của cô, bố cô là một vô cùng nghiêm khắc và cứng nhắc.
Chưa từng dáng vẻ năng nhẹ nhàng, mềm mỏng như thế bao giờ.
Càng đừng tới chuyện ai đó cho ông chịu đổi chủ ý của .
Quả thực... khiến rợn cả tóc gáy.
Cho nên, vị đồng chí Phó Minh Tuyết rốt cuộc là ai ? Bố cô đối xử với cô Phó mà khách khí đến thế.
Cô gái ôm chiếc làn đựng cặp lồng cơm về trong trạng thái đầu óc cứ lâng lâng, mơ hồ.
Mãi cho đến khi về tới tận nhà mà trong lòng vẫn còn vài phần nghĩ thông suốt.
Tuy nhiên, dường như cũng đả thông hai mạch kinh lạc trong đầu cô bé, chỉ cần giỏi giang hơn bố một chút thì bố cũng sẽ bằng con mắt khác ?