Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 411: Bày Cách

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:39:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giấc ngủ của Phó Minh Tuyết quả thực vô cùng sâu.

 

Đến khi tỉnh dậy, cô đồng hồ đeo tay một chút, phát hiện thế mà ba giờ chiều .

 

Điều khiến cô giật thôi.

 

Cô ngủ một giấc dài đến ?

 

Bất giác khẽ day trán.

 

Cũng may là bảo buổi chiều đến xưởng, nếu thì chẳng trễ ?

 

mà, buổi trưa gọi cô dậy?

 

Hiếm khi thảnh thơi thế , Phó Minh Tuyết dứt khoát thêm năm phút nữa mới rời giường.

 

Cô bước khỏi phòng, thấy đang khâu vá cái gì đó.

 

“Mẹ, đang gì thế?”

 

“Mẹ giày cho hai đứa nhỏ.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

“Mẹ mua ? Tự giày phiền phức quá.”

 

Mẹ Phó liếc xéo một cái, kiếm vài đồng tiền là bắt đầu vênh váo .

 

Cũng nghĩ xem giày dép từ nhỏ đến lớn của cô, đôi nào do bà chứ?

 

“Sao phiền phức ? Đồ bán bên ngoài êm bằng giày tự chứ? Huống hồ, bây giờ hai đứa nhỏ dễ trông, hai em chúng nó đều tự chơi , căn bản chẳng cần bế bồng. Mẹ rảnh rỗi thế , chẳng thể tìm chút việc để ?”

 

Nói đến đây, bà khỏi ngẩng đầu lên: “Con mối nào dán vỏ hộp giấy ? Dù ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng việc gì .”

 

Kiếm thêm đồng nào đồng nấy, dẫu chỉ là vài đồng tám hào thì cũng đủ trả tiền điện hoặc mua cho tụi nhỏ viên kẹo ngọt miệng.

 

Phó Minh Tuyết bà thế mà còn tính dán hộp giấy, khỏi cạn lời tột cùng.

 

“Mẹ, nếu thời gian rảnh rỗi thì chi bằng cứ giày của , đến lúc đó mang chợ mà bán.”

 

“Á, thế , mà bán đồ thì chẳng là đầu cơ trục lợi ? Đến lúc đó tố cáo ảnh hưởng đến các con thì tính thế nào?”

 

Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , thể đưa một ý kiến đắn hơn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-411-bay-cach.html.]

 

“Mẹ, bây giờ gọi là đầu cơ buôn lậu nữa , chính sách nới lỏng , cho phép buôn bán , để ý thấy nuôi bao nhiêu con gà ?”

 

Nếu cái sân đủ rộng, phía còn một sân nhỏ thì cô mùi phân gà hun cho ngất xỉu .

 

Mẹ Phó ngẫm cũng thấy đúng.

 

Không khỏi sáng mắt lên: “Thật ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu:

 

“Đương nhiên là thật . Con lừa gì chứ? Con gái ruột lừa ruột nhé! Nếu rảnh rỗi thì cứ giày , con thấy giày vải của cực kỳ khéo. , loại giày đầu hổ cho trẻ con cũng đấy, nếu nhiều mà bán hết thì con mang tiếp thị cho ở hợp tác xã mua bán.”

 

“Tuy nhiên, con chỉ một yêu cầu duy nhất, đó là buổi tối quá muộn, cũng tắt đèn thắp nến . Việc hại mắt quá là đấy.”

 

Mẹ Phó thầm nghĩ buổi tối mà thì chẳng lãng phí cả buổi tối ?

 

Huống hồ, nếu bà bật đèn thì tiền kiếm còn chẳng bõ tiền điện.

 

“Được , , con mau rửa mặt súc miệng , luộc sủi cảo cho con.”

 

“Luộc nhiều một chút nhé, con đói .” Phó Minh Tuyết lúc quả thực đói.

 

Bữa trưa ăn gì, cô cảm thấy bụng lúc thể nuốt trôi cả một con bò.

 

“Được .” Mẹ Phó dậy về phía gian bếp nhỏ.

 

Còn Phó Minh Tuyết múc nước rửa mặt.

 

Đợi khi cô nhà chính, hai đứa nhỏ thấy cô liền rảo bước nhanh về phía cô.

 

Bây giờ hai em khá vững vàng , còn lảo đảo lắc lư như nữa.

 

“Mẹ!” Chiếc áo bông nhỏ ngọt ngào cất tiếng gọi .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Ơi, bảo bối của , đây, thơm một cái nào.” Phó Minh Tuyết thơm một cái chụt lên gương mặt phấn nộn nhỏ nhắn.

 

Sau đó mặt cô cũng chiếc áo bông nhỏ trét đầy một mặt nước miếng.

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Thế là công cốc rửa mặt .

 

 

Loading...