Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 412: Sửa Đồ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:39:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lúc Phó Minh Tuyết đang đùa nghịch với hai đứa trẻ thì sủi cảo bên phía Phó cũng luộc xong.

 

Bà bưng một đĩa lớn sang.

 

“Đừng đùa nữa, ăn .”

 

Phó Minh Tuyết đặt hai đứa trẻ xuống.

 

Đi đến bên bàn xuống: “Mẹ, đĩa sủi cảo của thơm quá mất, con mê mẩn cả , đúng , tối nay ăn gì thế ?”

 

Mẹ Phó liền lườm cô một cái: “Bữa còn nuốt bụng mà bắt đầu tơ tưởng bữa , con mắc tật gì thế hả?”

 

Phó Minh Tuyết hề hề hai tiếng.

 

Gắp một chiếc sủi cảo c.ắ.n một miếng, hai mắt khỏi sáng lên: “Mẹ, đây là nhân thịt dưa chua ! Ngon quá mất!”

 

So với sủi cảo thịt, cô thích loại sủi cảo thịt dưa chua hơn.

 

Cực kỳ ngon miệng.

 

Ngay lúc cô đang ăn ngon lành thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng của Tạ chỉ đạo truyền .

 

“Phó Minh Tuyết, cô ở nhà ?”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Sao cô thấy giọng của Tạ chỉ đạo nhỉ?

 

“Con mau ăn , để xem .” Mẹ Phó xong liền rảo bước ngoài.

 

Bà mở cổng lớn, thấy đúng là Tạ chỉ đạo, lập tức nở nụ tươi: “Tạ chỉ đạo, chú tìm Minh Tuyết nhà chúng ? Vậy mau , con bé đang ăn cơm.”

 

Tạ chỉ đạo:...?

 

Giờ ăn cơm tối sớm ?

 

, thẳng trong sân.

 

Phó Minh Tuyết thấy bước sân, cũng tiện tiếp tục ăn nữa.

 

Liền dậy : “Tạ chỉ đạo, tìm việc gì thế?”

 

Tạ chỉ đạo cũng lỡ thời gian của cô, nhanh chóng : “Chúng một chiếc máy bay chiến đấu hỏng động cơ, các chuyên gia khác sửa nhưng vẫn , liền nghĩ ngay đến cô, thể qua đó xem giúp một chút ?”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Máy bay chiến đấu gì cơ? Đơn vị bộ đội của họ máy bay chiến đấu ? Sao cô từng thấy bao giờ?

 

“Được, để xem .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-412-sua-do.html.]

 

Tạ chỉ đạo nhớ Phó bảo cô đang ăn cơm, rõ ràng là lúc chắc chắn vẫn ăn xong.

 

“Cũng vội một lát , cô cứ ăn cơm xong hẵng qua, đợi cô một lát.”

 

Bụng của Phó Minh Tuyết quả thực vẫn no.

 

“Vậy , sẽ nhanh thôi.”

 

bàn ăn, một miếng một cái.

 

Đến cả nước chấm cũng chẳng thèm chấm nữa.

 

Nhanh như chớp xử lý sạch sẽ đĩa sủi cảo lớn .

 

Nuốt xuống miếng cuối cùng, đang chuẩn thì bỗng nhiên nhớ điều gì.

 

Thế là cô phòng một chuyến, lấy chiếc túi xách từ trong gian lấy một dụng cụ bỏ .

 

Bước ngoài nữa, cô liền thẳng với Tạ chỉ đạo: “Đi thôi!”

 

Sau đó dặn dò một câu: “Mẹ, nếu con về muộn thì cần đợi cơm nhé, cứ tự ăn .”

 

Tạ chỉ đạo liền vội vàng : “Thím cần đợi cơm , lát nữa lẽ Phó Minh Tuyết sẽ về muộn đấy ạ.”

 

Mẹ Phó nhanh chóng gật đầu: “Được , !”

 

Nhìn con gái nhà cùng Tạ chỉ đạo, trong lòng bà vẫn cảm thấy đỗi tự hào.

 

Nhìn xem, con gái bà quả thực bản lĩnh.

 

Đến cả sửa cái máy bay gì đó cũng .

 

Khoan , tại con gái bà cái nhỉ?

 

Tạ chỉ đạo lái xe tới, cho nên bước ngoài, hai liền lên xe.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Phó Minh Tuyết điệu bộ liền đoán chiếc máy bay chiến đấu thể ở trong doanh trại, thế là bèn hỏi: “Tạ chỉ đạo, chiếc máy bay chiến đấu của các đậu ở thế?”

 

“Không ở doanh trại, ở tận trong núi sâu, cho nên bây giờ chúng qua đó sẽ tốn thời gian, trong núi mất chừng ba tiếng.”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Trời đất ơi, bắt cô leo núi thế ?

 

đồng ý , đừng là leo núi, dẫu là biển lửa thì cũng .

 

Hy vọng trong ba tiếng chỉ nửa tiếng là leo núi.

 

 

Loading...