Lái xe mất chừng một tiếng, leo núi mất thêm hai tiếng nữa mới tới nơi.
Không vì núi quá cao, mà do đường quá hẹp, xe cộ căn bản thể chạy .
May mà ban ngày hôm nay Phó Minh Tuyết ngủ đẫy giấc.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tinh thần bồi dưỡng vô cùng sung mãn.
Cộng thêm việc uống viên tăng cường thể chất, cho nên leo ngọn núi cũng chẳng thấy mệt là bao.
Tạ chỉ đạo thấy cô đường núi ròng rã hai tiếng đồng hồ mà thế mà chẳng đổ mấy giọt mồ hôi.
“Phó Minh Tuyết, ngờ tố chất thể lực của cô cừ khôi đến thế đấy!”
Nhìn gầy gò mảnh khảnh như thể gió thổi là ngã, ngờ thể lực đáng kinh ngạc đến .
Nếu ở trong quân đội của bọn họ, e rằng đây sẽ là một hạt giống xuất sắc.
“Cũng tàm tạm thôi, từ nhỏ sức khỏe, thích rèn luyện thể, thế nên thể lực mới đấy chứ!”
Phó Minh Tuyết tùy tiện tìm một cái cớ.
Tuy nhiên, từ nhỏ cô sức khỏe cũng là sự thật.
Từ bé cô đ.á.n.h cũng khá cừ, đám nhà họ Phó cùng mấy đứa trẻ con hàng xóm giễu cợt cô bố, tụ tập bắt nạt đ.á.n.h cô.
Để thấy vết thương mà lo lắng, đương nhiên cô luôn cố gắng hết sức để bản thương.
Đi hết hai tiếng đường núi, từ đằng xa Phó Minh Tuyết thấy chiếc máy bay chiến đấu đang đỗ một sườn núi thoai thoải bằng phẳng.
Chậc, cuối cùng cũng tới nơi .
“Tạ chỉ đạo, chiếc máy bay chiến đấu hạ cánh ở đây bao lâu ?”
“Ba ngày . Ban đầu tìm tới sửa nhưng sửa .” Đương nhiên là gọi các kỹ sư bảo dưỡng máy bay chuyên nghiệp tới sửa.
Tiếc là sửa mấy ngày liền vẫn xong.
Họ bảo là hỏng hóc động cơ.
Giữa nơi rừng sâu núi thẳm thế thì mà thế ?
Thế là Tạ chỉ đạo liền nghĩ ngay đến việc Phó Minh Tuyết chẳng là nghiên cứu phát triển mảng ?
Cô dẫu cho sửa thì chắc cũng thể vấn đề ở chứ?
Vốn dĩ định đến nhà máy tìm , cứ ngỡ cô đang ở xưởng.
May mà chạy qua nhà cô một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-413-co-ay-chinh-la-pho-minh-tuyet-do.html.]
Phó Minh Tuyết gì thêm.
Đợi khi họ đến nơi thì phát hiện ở đây vẫn còn mấy .
Đối diện với những ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, khó hiểu của bọn họ.
Tạ chỉ đạo liền trực tiếp giới thiệu: “Đây là đồng chí Phó Minh Tuyết, cô am hiểu chuyên sâu về mảng động cơ, cứ để cô xem qua một chút .”
Mọi :...?
Đùa cái gì thế chứ?
Để cho cô gái trẻ tuổi ư?
Cô tròn hai mươi tuổi ?
Đã từng thấy máy bay bao giờ ?
Hơn nữa, chiếc máy bay chiến đấu là bảo bối quý giá, thể tùy tiện để một cô gái trẻ đụng cơ chứ?
Bọn họ cảm thấy vị Tạ chỉ đạo việc quả thực quá mức vô lý.
Dù mời kỹ sư bảo dưỡng chuyên nghiệp thì cũng thể để một cô gái nhỏ đến đây chạm máy bay chiến đấu của bọn họ chứ?
Đặc biệt là vị kỹ sư bảo dưỡng họ Lư , sắc mặt đen kịt .
“Chỉ đạo Tạ, cô , chiếc máy bay chiến đấu quan trọng thế nào chẳng lẽ ? Sao thể để cô gái xem chứ?”
Tạ chỉ đạo tiện phận thực sự của Phó Minh Tuyết.
Anh liền đanh thép vặn : “Có chuyện gì chịu trách nhiệm, mời tới đương nhiên rõ năng lực của cô . Nếu mà sửa thì cần gì mời cô đến?”
“Huống hồ, chỉ là để cô xem qua , chứ bảo cô bắt tay ngay . Bản , cho phép khác giỏi hơn ? Chẳng lẽ đạo lý núi cao còn núi cao hơn, giỏi ắt giỏi hơn ?”
Ánh mắt Phó Minh Tuyết đầy kinh ngạc về phía Tạ chỉ đạo.
Đây là đầu tiên cô thấy vị Tạ chỉ đạo độc mồm độc miệng đến thế.
Vị kỹ sư bảo dưỡng họ Lư Tạ chỉ đạo chọc tức đến nghẹn lời.
Có khẽ kéo tay : “Kỹ sư Lư, cô dường như chính là Phó Minh Tuyết đấy.”
Lư Hưng Hoa đang trong cơn tức giận: “ thèm quan tâm cô tên gì... Khoan , bảo cô tên là Phó Minh Tuyết?”
Người gật đầu: “ , chẳng Chỉ đạo Tạ giới thiệu ?”
Lư Hưng Hoa liền đột ngột sang Tạ chỉ đạo để xác nhận: “Cô tên là Phó Minh Tuyết ?”