Phó Minh Tuyết thầm thắc mắc - chẳng lẽ là cái họ Lê ?
Dù cũng trôi qua nửa tiếng .
Cô bước mở cửa.
Khi thấy ngoài cửa quả nhiên là Lê Chiêu, cô định mở miệng thì...
Lê Chiêu nhanh miệng lên tiếng : “ thấy cô đến nhà ăn là ngay cô bận rộn đến mức quên cả thời gian . mượn bát đũa của nhà ăn lấy giúp cô một phần cơm canh mang tới đây.”
Phó Minh Tuyết:...?
Tình huống gì thế ? Cô cần bụng như chứ?
Bọn họ thiết lắm ?
Hành động hình như phần đường đột quá mức đấy!
lúc , Lê Chiêu mở miệng: “Chỗ cơm canh tổng cộng hết hai đồng rưỡi, cô đưa hai đồng rưỡi là .”
Anh như khiến Phó Minh Tuyết cũng bớt phần nào lúng túng.
“Vậy thì cảm ơn nhé, nhưng mà cần phiền phức như , vẫn thích tự xuống nhà ăn ăn cơm hơn.”
Không là cô nghĩ ngợi lung tung, nhưng đồ ăn bỏ miệng thì thể tùy tiện ăn đồ do khác mang tới chứ?
Vạn nhất hạ độc thì thế nào?
Dù cô cũng tự thấy bản giữ vị trí khá quan trọng.
Huống chi bọn họ cùng một tổ, cớ gì mang cơm cho cô?
Để khác hiểu lầm thì thể thống gì nữa?
Cô vội vàng móc từ trong túi hai đồng rưỡi, đó đếm thêm một chiếc phiếu lương thực đưa cho .
Lê Chiêu tự nhiên nhận lấy.
“Vậy cô cứ ăn cơm , lát nữa cùng thảo luận.”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Được, lát nữa qua chỗ Tổ phó Xương bên Tổ 6 cùng thảo luận luôn.”
Lê Chiêu: “Được!”
Đáp lời xong, liền xoay rời .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết đưa mắt theo bóng lưng của , cảm thấy thật kỳ quặc.
Thu hồi tầm mắt, đang định đóng cửa văn phòng thì Tần Văn Anh chẳng từ bất thình lình nhảy .
“Minh Tuyết, chị tới đây.”
Phó Minh Tuyết chị: “Chị về ?”
“Chưa, chị ghé qua bệnh viện một chuyến, do muộn nên lúc về cũng trễ.” Tần Văn Anh giải thích một câu.
Ngay đó, ánh mắt chị liền rơi phần cơm canh tay Phó Minh Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-419-tan-van-anh-gianh-an-dia-com-kia.html.]
Vừa chị thấy đàn ông mang cơm tới đưa cho cô.
Trông mặt mũi thì cũng khôi ngô đấy, nhưng so với thằng nhóc Tần Văn Hoắc thì vẫn còn kém một chút xíu.
Tuy nhiên, ưu tú thì khác ái mộ cũng là chuyện hết sức bình thường.
“Chị ăn cơm ? Thế cùng ăn nhé?”
“Có ngần thôi á? Thế thì đủ no !”
Phó Minh Tuyết bật : “Làm chỉ ngần , em dẫn chị xuống nhà ăn ăn nhé.”
“Thôi khỏi, chị về nhà ăn cơm do thím nấu, chắc chắn thím để phần cơm cho chị .”
“Cho chị mượn xe đạp một chút, chị đạp về , lát nữa chị mang cơm sang cho em.”
“Tay chị thế chạy xe đấy?” Phó Minh Tuyết lo lắng.
Tần Văn Anh giơ cánh tay của lên: “Chị chỉ thương ở bắp tay trái thôi, tay cũng chỉ là vết thương nhẹ. Tay thì bình thường. Lần ở Bắc Kinh, chẳng em cũng thấy chị tự đạp xe đạp đấy thôi?”
“Hơn nữa, em tin tưởng chị chứ, thứ chị lái chỉ mỗi máy bay, chiếc xe đạp cải tiến của em đối với chị chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi.”
Phó Minh Tuyết ngẫm cũng thấy đúng.
“Vậy chị chậm thôi nhé.”
Cô đưa chìa khóa qua.
Tần Văn Anh nhận lấy chìa khóa.
“Được. Chị đây.”
Đi hai bước, chị đột ngột ngược trở .
“Thế , bụng chị đang đói cồn cào, phần cơm em cứ đưa chị ăn , lát nữa chị về nhà mang cơm thím nấu sang cho em, nhanh lắm đấy.”
Phó Minh Tuyết:...?
Đói đến mức đấy cơ ?
“Thế cũng .”
Hai chữ thốt khỏi miệng, Tần Văn Anh nhanh tay đón lấy hai cái đĩa từ tay cô.
Sau đó chẳng thèm màng đến hình tượng gì cả, chị cứ thế phịch xuống lan can đá bên cạnh hành lang mà bắt đầu ăn lấy ăn để.
Cách ăn như gió cuốn mây tan của chị khiến Phó Minh Tuyết mà ngây cả .
Tần Văn Anh nhanh chóng xử lý sạch sẽ phần cơm.
Chị giơ ngón tay cái lên động tác khen ngợi.
“Cơ mà công nhận cơm canh ở nhà ăn của các em nấu ngon thật đấy - chỗ bát đĩa phiền em rửa giúp chị nhé. Chị về nhà mang cơm sang cho em ngay đây.”
Khóe miệng Phó Minh Tuyết giật giật: “Vâng, ạ!”