Từ Minh thấy cô lên tiếng, cơn giận mặt càng bùng lên dữ dội.
“Nói cô đấy, cô từ tới? Đứng ở đây gì? Có định ăn cắp cơ mật gì ?”
Tần Văn Anh quả thực tức đến bật .
Người đàn ông cái bệnh gì thế?
Thế mà mới lên chụp cho cô cái tội danh vô căn cứ .
Cô lập tức khẩy một tiếng: “Mắt với não đều là thứ , lúc cửa đừng để quên ở nhà.”
“Cô, cô mắng não? Cô còn mắng mù mắt?” Từ Minh ngờ phụ nữ to gan dám mắng như .
Tần Văn Anh lạnh: “Hừ, may mà còn chút tự .”
“Cô, cô đừng đ.á.n.h trống lảng, mau xem cô là ai?”
“ là chị chồng của Phó Minh Tuyết, tới đưa cơm cho em . Hơn nữa, nếu phận của vấn đề, thể ở đây một cách đường đường chính chính thế ? Sau cho dù não để quên ở nhà thì cũng suy nghĩ cho kỹ một chút.”
Tần Văn Anh là ai chứ?
Từ nhỏ là vua độc miệng trong khu đại viện, cô thể tùy tiện chịu cái thiệt thòi vô cớ ?
Huống chi còn chẳng phân biệt trắng đen, xông lên chụp cho cô cái tội ăn cắp cơ mật, đây đối với cô quả thực là nỗi nhục nhã tày trời.
Là sự vu khống đối với nhân cách của cô.
Nếu chuyện mà truyền ngoài thật, thì chẳng khác nào trực tiếp chôn vùi sự nghiệp trong quân ngũ của cô.
Từ Minh cô là chị chồng của Phó Minh Tuyết thì ngây ngốc tại chỗ.
Sau đó cổ họng như một bàn tay lớn bóp nghẹt, khiến khó thở vô cùng.
Trời đất ơi, chuyện , chuyện đây?
Sắc mặt trong nháy mắt đỏ bừng lên: “Xin, xin , , ...”
hồi lâu cũng chẳng thốt một chữ.
Nghĩ những lời chỉ trích đầy vẻ nghĩa chính ngôn từ của , lúc thực sự chỉ tìm một cái khe nứt đất để chui xuống.
“Sao thế, định vì những lời lẽ sai trái mà đàng hoàng xin ?”
Tần Văn Anh sầm mặt , rõ ràng hài lòng với lời xin qua loa chiếu lệ của .
Từ Minh cũng tự nhận thấy quả thực ăn lỡ lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-422-sau-nay-dung-de-quen-nao-va-mat-o-nha.html.]
Thế là liền cúi gập chín mươi độ: “Xin , là của . Xin hãy tha !”
Sau đó nghĩ đến việc cô là tới đưa cơm cho Tổ trưởng Phó.
Để bù đắp cho lầm của , liền nhanh chóng tiếp: “ gọi Tổ trưởng Phó giúp cô.”
Anh còn kịp bước thì nhận ngay một cái khẩy của Tần Văn Anh.
“Hừ, bảo não, đúng là não thật. là nhà của Phó Minh Tuyết thì liền tin là thật ? Vạn nhất là thì ? Anh cứ thế gọi đây, chẳng là hại em ?”
Từ Minh:...?
Hai mắt trợn tròn xoe.
Rốt cuộc cô là chị chồng của Tổ trưởng Phó ?
Tần Văn Anh ghét nhất là kẻ ngốc.
Thấy cứ ngơ ngác đực đó, cô liền ghét bỏ : “Được , đừng ngây đấy nữa, gọi Phó Minh Tuyết ! Cứ bảo là mang cơm tới cho em .”
Từ Minh:...?
“Được.”
Anh xoay ngay.
Bước chân chân sải cực kỳ rộng, cứ như thể phía ác quỷ đang đuổi theo .
Người phụ nữ quả thực quá đáng sợ.
Tổ trưởng Phó một chị chồng khó chơi như thế , liệu ở nhà chịu nhiều ức h.i.ế.p lắm ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đi tới chỗ của Xương Thanh Trạch.
Anh liền cất tiếng gọi thẳng Phó Minh Tuyết: “Tổ trưởng Phó, tự xưng là chị chồng của cô tới đưa cơm cho cô đấy. Cô đang ở ngay cửa phòng việc của cô.”
Tiếng gọi của cất lên, ba Phó Minh Tuyết lập tức ngừng chuyện.
Tất cả đều sang .
Xương Thanh Trạch thu hồi tầm mắt về phía Phó Minh Tuyết: “Tổ trưởng Phó, cô vẫn ăn cơm ?”
Lúc Lê Chiêu cũng về phía cô.
Dù thì phần cơm lúc lấy giúp cô, chẳng lẽ cô ăn ?
Là chê cơm do lấy giúp ư?