Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 426: Cuốn Cả Mẹ Đẻ Vào Guồng Cũng Được

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:41:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết về phía hai đàn ông .

 

Một trẻ hơn một chút, chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

 

Một lớn tuổi hơn, tầm ba mươi.

 

Thực lúc bước thấy hai , ngờ họ là đồ mà sư phụ Dương dự định kèm cặp.

 

Thấy hai sang, cô bèn khẽ gật đầu chào.

 

Sau đó liền dời tầm mắt nơi khác.

 

“Sư phụ Dương, nếu chỗ chú việc gì nữa thì cháu xin phép về .”

 

“Được!” Sư phụ Dương cũng bận.

 

Đợi khi Phó Minh Tuyết rời .

 

Tiểu Tống trong hai đồ của sư phụ Dương vô cùng tò mò hỏi: “Sư phụ, cô gái gì thế ạ?”

 

Trông xinh quá chừng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bởi vì điều từ phân xưởng khác sang nên đúng thật là từng gặp Phó Minh Tuyết.

 

“Đừng hỏi thăm nhiều.” Sư phụ Dương đời nào giải thích nhiều với hai .

 

thì chỉ dựa hai họ, nếu chịu khó rèn luyện tay nghề cho thì lấy tư cách tiếp xúc với Phó Minh Tuyết.

 

Tiểu Tống:?

 

Tiểu Dương:?

 

Tốt lắm, hai càng thêm tò mò.

 

Rốt cuộc là phận gì mà đến cả hỏi thăm nhiều cũng cho phép.

 

“Được , hai đứa mau việc , cái nãy căn bản đạt yêu cầu, tất cả từ đầu hết cho —”

 

Sư phụ Dương hài lòng, ông nhận hai thì nhất định dạy dỗ cho đàng hoàng.

 

Bằng , để khác đồ ông dạy dỗ hồn thì mất mặt lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-426-cuon-ca-me-de-vao-guong-cung-duoc.html.]

 

Phó Minh Tuyết cùng Tổ 6 tâm ý dồn sức việc nghiên cứu chế tạo động cơ hàng thế hệ mới.

 

Ngoài , Phó Minh Tuyết cũng nhận bản vẽ phác thảo cơ mật về máy bay chiến đấu từ phía tổ nghiên cứu hàng , điều đồng nghĩa với việc kích thước động cơ do Tổ 6 nghiên cứu tương thích với máy bay chiến đấu của họ.

 

Chớp mắt một tháng trôi qua.

 

Mà Phó Minh Tuyết trong một tháng cũng bận tối tăm mặt mũi.

 

Ngày nào cũng sớm về khuya.

 

Phó mẫu ở nhà ngoại trừ trông trẻ thì cũng chỉ trông trẻ.

 

Còn về chuyện giày vải—bà vẫn quyết định từ bỏ.

 

Tuy con gái bảo , nhưng bà vẫn gây ảnh hưởng đến hai vợ chồng.

 

Một đứa ở trong bộ đội, một đứa ở viện nghiên cứu—nếu bản bán mấy đôi giày vải mà kẻ đỏ mắt ghen ghét tố cáo là đầu cơ trục lợi.

 

Thì ?

 

Phó Minh Tuyết thấy bà còn tơ tưởng đến chuyện nữa, đương nhiên cũng mừng thầm.

 

chỉ riêng tiền lương cô kiếm thừa sức nuôi một bà già.

 

Trông hai đứa trẻ vốn đủ vất vả , còn ôm thêm công việc thêm— thế còn là may giày, mà giày thì cực kỳ hại mắt.

 

“Mẹ, cứ như lắm ! Ở nhà trông con ! Bằng thì cùng hai đứa nhỏ học chữ, giờ mới mấy chữ chứ? Nếu cùng học với chúng, thế nhé, tụi nhỏ thưởng mà con cũng thưởng cho luôn!”

 

Phó Minh Tuyết dứt lời.

 

Sau gáy cô lập tức lãnh trọn một cú gõ trời giáng từ đẻ.

 

“Bày đặt vẻ tài giỏi, cô xem là con nít để dỗ dành đấy ? Hay là khoe khoang nhiều tiền?”

 

Phó Minh Tuyết vội vàng né xa: “Mẹ, đừng gõ đầu con nữa, lỡ gõ hỏng luôn thì bây giờ?”

 

Phó mẫu:?

 

Bà chỉ gõ nhẹ một cái như thế mà cũng hỏng chắc

 

 

Loading...