“Vợ ơi!”
Tần Văn Hoắc mở toang cửa gọi to.
Giọng to, khiến Phó Minh Tuyết bước xuống xe giật nảy .
“Anh cũng về ?”
Tần Văn Hoắc tham lam ngắm gương mặt mà ngày đêm mong nhớ.
Sau đó kìm nén cảm xúc đang trào dâng, khẽ gật đầu vẻ kiềm chế: “Ừ. Vào nhà .”
Anh bước tới nhận lấy chiếc vali trong tay vợ .
Phó Minh Tuyết một cái, đó lời chào tạm biệt với tài xế, dặn dò lái xe ban đêm cẩn thận.
Tần Văn Hoắc cũng vội ngay mà đợi xe chạy khuất mới cùng Phó Minh Tuyết bước sân.
“Vợ, em đói đúng ? Để nấu cho em bát mì, em tắm .”
“Không cần nấu , cơm tối em ăn ở nhà ăn , giờ đói.”
Có điều, chuyện cần tắm rửa là thật.
Cô thêm với Tần Văn Hoắc nữa.
Trở về phòng, cô tìm quần áo sạch để phòng tắm.
Tần Văn Hoắc vẫn nấu một bát mì.
Lúc , Phó vốn ngủ cũng thấy động tĩnh bên ngoài.
Khi con gái về, theo phản xạ bà định dậy.
chợt nghĩ đôi vợ chồng trẻ lâu gặp , bà nên ngoài thì hơn.
Thế là bà xuống.
Phó Minh Tuyết gội đầu tắm rửa xong, bước thấy Tần Văn Hoắc bưng bát mì tới.
“Chẳng em bảo cần nấu ?”
Tần Văn Hoắc cô : “Muộn thế , cứ ăn một chút ! Nếu em ăn hết thì chỗ còn để ăn.”
Phó Minh Tuyết:?
Thôi , ăn thì ăn, dù cũng nấu xong .
Thật mùi thơm của bát mì cũng khơi dậy cơn thèm ăn của cô.
“Anh lấy thêm cái bát , em chia cho một nửa.”
“Anh ăn chỗ thừa là ...”
Phó Minh Tuyết ngắt lời : “Em thói quen để khác ăn đồ thừa của , mau lấy .”
Tần Văn Hoắc:?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-432-the-nay-thi-con-song-chung-kieu-gi-nua.html.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sao là khác chứ? Anh là chồng cô, cũng là thương của cô mà.
vợ , chỉ đành một tiếng.
Đặt bát mì lên bàn xong, lấy thêm một bộ bát đũa.
Anh chỉ gắp sang bát một phần nhỏ.
“Em ăn , ăn hết thì đưa cho .”
Phó Minh Tuyết cũng đến cạn lời.
Cô đôi co qua về chuyện nữa.
“Anh nấu mì ngon đấy.”
Đặc biệt là trứng thái sợi, cô thích ăn.
Hai nhanh chóng ăn xong.
Phó Minh Tuyết hỏi : “Anh về bao lâu ?”
Tần Văn Hoắc dọn dẹp trả lời: “Em công tác một tháng thì về.”
“Thế thì cũng khá sớm. , ngày em Bắc Kinh một chuyến, em về trường học.”
Lời của Phó Minh Tuyết khiến trong lòng Tần Văn Hoắc cảm thấy chua xót khó chịu.
“Em công tác về ngay ? Không ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe ?”
“Lấy thời gian mà nghỉ ngơi. Nếu em học tiếp thì học kỳ kết thúc mất.”
Bây giờ là ngày mười lăm tháng mười hai .
Tính chẳng học đủ một tháng.
Dù thì sang tháng là Tết .
“Lần em định đưa cả và hai đứa nhỏ cùng, năm nay chúng ăn Tết ở Bắc Kinh.”
Tần Văn Hoắc:?
Nếu hỏi tâm trạng lúc thế nào, chỉ thể : vô cùng tồi tệ.
Cả nhà đều hết, chỉ còn trơ trọi mỗi .
Hơn nữa, kỳ nghỉ dùng hết , đến Tết cũng chẳng nghỉ phép .
Nếu nghỉ, điều đó nghĩa là cái Tết thể ở bên vợ con và vợ.
“Ngày ?” Trong giọng đong đầy sự lưu luyến nỡ.
Dù thì thực sự thể cùng cô về Bắc Kinh .
(Hết chương)