Phó Minh Tuyết vốn nghĩ ba tháng gặp, hai đứa nhỏ sẽ cảm thấy xa lạ với .
Không ngờ lúc cô thơm hai nhóc tỳ, chúng hề kháng cự, còn ngọt ngào gọi cô là .
“Mẹ ơi, nhớ ạ.”
“Ngoan, cũng nhớ các con.”
Sau đó cô hôn “chụt” một cái lên má mỗi đứa.
Cảnh tượng khiến Tần Văn Hoắc bên cạnh ghen tị đến đỏ cả mắt.
Từ tối qua lúc vợ bước chân cửa đến giờ, cô từng một câu nhớ , chứ đừng đến việc hôn .
“Đợi chút nhé, lấy quà cho các con.”
Phó Minh Tuyết nhớ tới trong ba tháng qua, phần thưởng rơi từ hệ thống gian quả thực ít.
Dù thì cô cũng nhiệm vụ.
Ví dụ như nhiệm vụ hằng ngày, cô chỉ cần sách là thể thành.
Ngoài , mỗi khi cô giúp căn cứ giải quyết những nan đề khó khăn, hệ thống cũng sẽ phát thưởng cho cô.
Chỉ điều, phần thưởng là một ít tiền lẻ cùng với lương thực, dầu ăn, gạo, bột mì, vải vóc chiếm đa .
Cô nhanh chóng về phòng, khi Tần Văn Hoắc bước , cô hỏa tốc lấy từ trong gian hai chiếc kẹo mút siêu to khổng lồ.
Sau đó lấy thêm mấy cuốn truyện tranh liên họa .
Nghĩ ngợi một lát, cô lấy thêm mấy quyển vở tập chữ .
Chữ mẫu đầu tiên, cô đều tự tay sẵn.
“Lại đây nào bảo bối, cho các con ăn kẹo .”
Tần Văn Hoắc thấy vợ lấy hai chiếc kẹo to bằng bàn tay thì khỏi ngạc nhiên: “Em ở căn cứ mà cũng mua cây kẹo to thế ?”
Loại kẹo , thật lòng thì cũng từng thấy bao giờ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sắc mặt Phó Minh Tuyết vẫn điềm nhiên như , đưa một lý do vạn năng: “Người khác tặng đấy.”
Tần Văn Hoắc cũng nghi ngờ gì nhiều.
Dù các kỹ sư mang chút đồ từ nhà cũng là chuyện bình thường.
Có còn là du học sinh về nước.
Cũng chẳng thiếu từ phía Hương Cảng tới.
Huống hồ cửa hàng bách hóa cũng bán, bởi lẽ bình thường để tâm đến mấy thứ .
Hai đứa trẻ thấy cây kẹo to như thì thích thú vô cùng.
Cả hai vui mừng đón lấy.
“Cảm ơn ạ!”
Tiếng cảm ơn cất lên khiến Phó Minh Tuyết vui sướng khôn tả. Xem , những đứa trẻ ngoan ngoãn bao.
“Lúc sinh nhật các con ở nhà, mấy cuốn truyện tranh coi như quà bù cho các con nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-435-con-gai-ba-lai-bat-dau-dien-cuong-mat-tri-roi.html.]
Mỗi đứa năm cuốn.
Chẳng sợ chia đều.
Dù hai đứa xong đều thể đổi cho .
“Còn đây là vở tập , cũng tặng mỗi đứa năm cuốn.”
Tần Văn Hoắc:?
Mẹ Phó bước cũng vặn trông thấy cảnh .
Bà cạn lời.
Con nít còn bé tí teo, mới về bắt chúng nó tập chữ.
“ , ba tháng nay chúng nó tập chữ ạ?”
Mẹ Phó:?
“Không. Chúng nó còn bé tí, cầm bút còn vững thì lách cái gì.”
Phó Minh Tuyết:? “Đến 1, 2, 3 cũng ạ?”
Mẹ Phó hùng hồn đáp: “Không.”
Phó Minh Tuyết cũng phục lăn.
Cô bảo hệ thống chẳng thưởng cho cô tí gì liên quan đến mấy đứa nhỏ.
Hóa ba tháng nay chúng nó chẳng học cái gì cả.
Sau đó cô sực nhớ điều gì, liền sang Tần Văn Hoắc, cô nhớ là về từ sớm.
“Anh dạy hai đứa nhỏ luyện quyền chạy bộ gì ?”
Tần Văn Hoắc:? “... Chưa.”
Mẹ Phó nổi nữa.
“Thôi , con rể bận rộn như thế, lấy thời gian. Với cả con nít còn bé, con đừng yêu cầu cao quá.”
“Mau ăn sáng , con mà còn ăn thì lát nữa muộn bây giờ.”
Phó Minh Tuyết nghĩ thấy quả thật mau chóng đến nhà máy.
Thế là cô liền qua ăn bữa sáng.
Mẹ Phó thì thu hai chiếc kẹo to tướng của hai đứa nhỏ.
“Ngoan nào, buổi sáng ăn kẹo, chúng ăn cơm . Với kẹo ăn nhiều thế .”
Cây kẹo to thế , chẳng đập vụn mới ăn ?
Nếu ăn một to thế thì sâu răng mất?
May mà hai đứa nhỏ lời bà ngoại, thấy kẹo cất cũng lóc mè nheo.
(Hết chương)